Chương 2: (Vô Đề)

04 

Anh ấy nhìn thấy tôi và Sở Dự Chi đều đỏ mắt, nhíu mày hỏi: 

"Lại có chuyện gì nữa đây?" 

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Tạ Thần vốn là do tôi ép buộc mà có. 

Mấy năm qua, anh ấy luôn rất bao dung với tôi, có thể nói là muốn gì được nấy. 

Nhưng mỗi lần tôi nhờ anh ấy, đều là vì muốn đối đầu với Sở Minh Uyển. 

Dần dần, thái độ của anh ấy với tôi càng ngày càng lạnh nhạt. 

Bây giờ ngay cả ngủ cũng không còn chung phòng. 

Vừa nãy biết được rằng sau này anh ấy có thể sẽ bị tôi làm cho phá sản rồi thảm tử, tôi càng không dám nói gì nữa. 

Thấy tôi im lặng, ánh mắt của Tạ Thần thoáng hiện chút u tối. 

Nhưng anh ấy không nói gì, chỉ xách cặp tài liệu đi thẳng lên lầu hai. 

Dòng bình luận: 

[Nói thật, Tạ Thần đúng là người đàn ông rất có sức hút.] 

[Tôi thật phục nữ phụ độc ác này, cô ta có thể quay đầu nhìn lại Tạ Thần một chút được không? Ngày nào cũng chỉ chăm chăm vào nữ chính. Bộ cô ta yêu nữ chính à?] 

[Chu Ngữ Ninh chắc cũng không biết Tạ Thần yêu cô ấy. Cô ta luôn nghĩ rằng mình ép Tạ Thần chèn ép em trai, nên Tạ Thần rất ghét cô ta.] 

[Thật ra chỉ cần Chu Ngữ Ninh cười một cái, dù có là đao sơn hỏa hải, Tạ Thần cũng sẵn sàng vì cô ấy mà xông pha, huống chi đây chỉ là chuyện nhỏ giữa bọn trẻ con.] 

Tôi chớp chớp mắt. 

Quả thực tôi không tin Tạ Thần yêu mình. 

Anh ấy tuy luôn nghe theo lời tôi, nhưng phần lớn là vì không chịu nổi sự làm mình làm mẩy của tôi. 

Đặc biệt là sau khi sinh Dự Chi, chúng tôi bắt đầu ngủ riêng phòng. 

Nhưng sau khi đọc được những dòng bình luận này, tôi quyết định tối nay sẽ thử xem sao. 

Nếu muốn sống tốt, việc sửa chữa mối quan hệ gia đình vẫn là điều rất cần thiết. 

05 

Lần đầu tiên, cả buổi chiều tôi không lén xem động thái mới trên mạng xã hội của Sở Minh Uyển. 

Thay vào đó, tôi cùng Sở Dự Chi ngồi làm thủ công một lúc. 

Thằng bé hỏi tôi, có nên đi xin lỗi Tạ Trạch Minh không. 

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: 

"Ngày mai mẹ sẽ đích thân dẫn con đi xin lỗi." 

Coi như đây là lúc chấm dứt mọi chuyện với Sở Minh Uyển. 

Từ nay trở đi, tôi chỉ muốn sống tốt cuộc sống của mình, không muốn dẫm vào vết xe đổ như những dòng bình luận đã nói. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!