Chương 17: (Vô Đề)

Chỉ dùng kiếm gõ nhẹ lên xe tù giam hai người.

"Cố Thanh Lam, ngươi thật là bất hiếu. Đến phụ mẫu của mình cũng có thể lạc mất. Ngươi còn cần bọn họ không?"

"Nếu không cần, bản cung lập tức thả đi."

Vợ chồng An Dương vương bị bịt miệng.

Đôi mắt đầy lệ nhìn về phía Cố Thanh Lam, ra sức lắc đầu.

Bọn họ không muốn hắn đầu hàng.

Có lẽ thà chết, cũng không muốn trở thành gánh nặng cho nhi tử.

Ta cũng đang đánh cược.

Ta không tin một kẻ tiểu nhân lại có thể trở thành nhân vật chính của một quyển sách.

Ta tin rằng: chân – thiện – mỹ  vẫn luôn là đích đến cuối cùng của nhân loại. Ta không tin một kẻ như rác rưởi lại có thể chiếm được cảm tình của thiên hạ.

Ta cược rằng… Cố Thanh Lam còn giữ lại được hai phần lương tri.

Ba ngày sau, Cố Thanh Lam hẹn ta gặp mặt.

Ta mang theo một thanh kiếm, một thân một mình đến nơi ước hẹn dưới chân thành.

Hai bên đối trận, cung nỏ giương sẵn.

Hắn nâng bình rượu, rót cho ta một chén, rồi tự mình uống cạn trước để tỏ thành ý.

Nhưng ta sinh nghi, tự mang theo bình rượu và chén rượu.

"Bản cung là người đơn giản, không thích phức tạp. Rượu ai người ấy uống, vậy đi."

Cố Thanh Lam sững người trong thoáng chốc, rồi ngửa mặt cười lớn.

"Tống Dụ Phất, ta thế nào cũng không ngờ, lại bại trong tay ngươi. Từ nhỏ ta đã biết, nhà họ Tống các ngươi cướp đi giang sơn của nhà họ Cố ta."

Ta lấy đó làm chí hướng cả đời, không dám buông lơi một khắc, không dám đi chệch một bước. Ta từng nghĩ mình là người xuất sắc nhất, nhưng sao lại có thể thua ngươi được chứ?Hừ! Ngươi âm mưu toan tính, ta cũng không hề lơi lỏng. Ngươi học văn luyện võ, ta tranh đấu trong cung. Ngươi mười năm rèn kiếm, ta mười năm bày cục. Cũng từng hoang mang, mờ mịt, cũng chỉ là nhờ một lòng nhiệt huyết mà bước về phía trước.Thì cớ sao ngươi lại không thể thua?

Lẽ nào thiên mệnh đều đứng về phía ngươi?Ngươi nói không sai. Trên con đường đại đạo, vốn là nghịch thiên cải mệnh. Nếu đã định ai thắng ai thua, thì còn gì thú vị?

"Đúng vậy. Tranh mệnh, đổi mệnh, đoạt mệnh, táng mệnh — chữ"mệnh

"nào mà không có hành động đi kèm? Nếu chỉ ngồi chờ thiên mệnh ưu ái, thì cả đời kia mới thật đáng buồn. Mặt trời dần khuất núi, trời dần tối. Ta cùng Cố Thanh Lam cáo biệt. Vừa xoay người rời đi, liền nghe phía sau truyền đến một câu như có như không."A Phất, ngươi rõ ràng tệ như vậy… vì sao ta vẫn động lòng vì ngươi…"

Ta khẽ nhíu mày, không quay đầu lại.

Chỉ kiên định bước đi, từng bước vững vàng.

Thứ gọi là tình ái, ta đã thấy quá nhiều.

Thấy phụ hoàng và mẫu hậu cãi vã đến gà bay chó sủa.

Cũng từng thấy vợ chồng An Dương vương ân ái không nghi ngờ.

Ta tin vào tình yêu.

Nhưng ta chỉ ngắm nhìn, chứ tuyệt không tham dự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!