Một tập tranh vẽ, lại khơi dậy một cơn sóng dữ.
Tương Dã dứt khoát mở hết các hộp đựng đồ ra, kiểm tra các loại đồ vật một lượt, lớn nhỏ không bỏ sót. Đương nhiên, trọng điểm kiểm tra vẫn là tập tranh vẽ.
"Bình thường ông lão dựa vào viết chữ bán tranh để kiếm tiền, tập tranh như vậy ông ấy còn tới vài quyển lận. Thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ, tranh ông ấy bán ra ngoài tệ hơn tranh ông ấy tự vẽ riêng rất nhiều. Rõ ràng ông ấy có thể vẽ đẹp hơn, nhưng ông ấy thà nhận vài trăm tệ cho một bức tranh cũng không muốn vẽ đẹp hơn chút nào."
Lúc đầu Tương Dã còn tưởng rằng đây là sự cố chấp kỳ lạ gì đó của nghệ thuật gia, cũng giống như tính tình kỳ lạ của ông lão vậy, nhưng bây giờ cậu ngẫm lại, cảm thấy có lẽ là do ông lão không muốn lộ rõ trước mặt người khác cho nên chỉ có thể ngụy trang cho chính mình.
"Anh xác định bức tranh lúc nãy là Lộc Dã?" Cậu lại hỏi.
"Cục điều tra hình sự bắt được không ít người của Lộc Dã, bức tranh này không khác lắm so với cảnh bọn họ miêu tả." Hình Trú nói.
"Trước giờ mấy người thật sự chưa tận mắt nhìn thấy Lộc Dã sao?"
"Đó là một con đường không có lối về."
Không có lối về?
Hình Trú tiếp tục giải thích, không có lối về không phải là đường xuống suối vàng, mà là một con đường không thể quay đầu. Không chỉ riêng người bên ngoài vĩnh viễn không tìm thấy Lộc Dã, ngay cả người ra khỏi Lộc Dã cũng không thể về lại bằng đường cũ. Rời đi chính là rời đi, từ nay về sau cắt đứt tiền duyên, không bao giờ quay đầu lại nữa.
Tương Dã: "Vậy đưa chìa khóa về bằng cách nào?"
Hình Trú: "Cúng tế. Bọn họ có nghi thức đặc biệt, cũng giống như thắp hương thờ cúng, nghi thức thành công, chìa khóa sẽ trở lại Lộc Dã."
Nghe như thế, lại giống hệt như ma vậy. Người đã ch*t, biến thành ma, người sống đốt vàng mã cho họ, ma có thể nhận được.
Vậy những đứa trẻ bị rút xương đó còn sống không?
Tương Dã cũng muốn hỏi, lời lại nghẹn lại trong cổ họng, hỏi không nổi. Cậu hỏi ngược lại: "Vậy chìa khóa đầu tiên là từ đâu tới? Anh nói chỉ có đứa trẻ được sinh ra giữa người của Lộc Dã và người bên ngoài mới có được đặc tính của cả hai thế giới, trở thành chìa khóa. Nhưng nếu như là đoạt xác xong mới sinh con ra, có lẽ không phù hợp với điều kiện này nhỉ?"
Đoạt xác, thân thể là của người khác, chỉ có linh hồn là của mình, sinh con ra dưới tình huống như thế, sợ rằng trên người chẳng có đặc tính nào đến từ Lộc Dã nữa cả.
Nhưng người của Lộc Dã muốn đi ra ngoài, thì nhất định sẽ bị thiêu thân xác, đây là một cái nghịch lý.
Hình Trú nói: "Lúc Sở Liên còn ở Cục điều tra hình sự đã từng nói, Lộc Dã lưu truyền một câu chuyện. Không biết bao nhiêu năm trước, nơi đó vẫn còn ở trạng thái ngăn cách, người ở bên trong không biết bên ngoài thế nào, cũng căn bản không muốn rời khỏi Lộc Dã, bởi vì phương thức phá hủy thân thể là dùng lửa thiêu, cực kỳ đau đớn, không người nào nguyện ý đi chịu đựng sự tra tấn dã man khủng khiếp ấy chỉ vì một hy vọng mơ tưởng hão huyền.
Thế nhưng có một ngày, một một người phụ nữ đi thám hiểm nhầm vào Lộc Dã, cô mang đến tin tức ở bên ngoài, miêu tả một thế giới hoàn toàn mới, từ đó về sau —"
Tương Dã trầm giọng: "Chiếc hộp ma thuật Pandora bị mở ra."
Tống Linh giả từng nói Lộc Dã là một nơi giống như địa ngục, Tương Dã cảm thấy lời ấy hẳn không phải là nói dối. Dưới tình huống như vậy, một thế giới mới tuyệt đẹp đến tột cùng có bao nhiêu cám dỗ mê hoặc, có thể tưởng tượng được.
Hầu như Tương Dã cũng có thể đoán ra được hướng phát triển tiếp theo của câu chuyện, người phụ nữ kia tới Lộc Dã sau đó sinh con với người của Lộc Dã.
Đứa bé này chính là cái chìa khóa đầu tiên.
Có chìa khóa rồi, thì có người có thể đi từ Lộc Dã ra một cách nguyên vẹn. Anh ta hoặc cô ta, có thể sinh đời sau ra cùng với người bên ngoài, chìa khóa sinh ra chìa khóa, tội lỗi lại càng thêm tội lỗi, vô cùng vô tận.
Hình Trú tiếp tục nói: "Cho đến nay chúng tôi vẫn không tìm thấy con đường kết nối với Lộc Dã, đã thẩm vấn rất nhiều người nhưng cũng không có kết quả. Nếu như câu chuyện đó là thật, vậy người phụ nữ kia chính là trường hợp ngoại lệ duy nhất."
Tương Dã nhíu mày suy nghĩ sâu xa, cậu nghe câu chuyện của Hình Trú xong, lại nhìn bức tranh của ông lão, rốt cuộc vẫn cảm thấy không đúng lắm. Tranh này nhìn rất mơ hồ, càng giống như là hình ảnh trong tưởng tượng, nhưng cậu lại cảm nhận được sự thật một cách hoang đường.
Hình Trú nhìn ánh mắt của cậu rồi nói: "Những người tối qua cậu nhìn thấy, phần lớn đều là những người bình thường không có liên gì đến Lộc Dã."
Tương Dã hơi sốc, thật sự không hề ngờ tới là loại tình huống này, cậu theo bản năng cho rằng những người đó là một phe, vậy chắc chắn là biết hết gốc rễ của nhau.
"Tôi đã nói rồi, cái giá phải trả cho việc đi qua cánh cửa đó là cực kỳ thảm hại, cho nên người rời khỏi Lộc Dã, phần lớn đều có chìa khóa. Nhưng để có được chìa khóa thì không dễ dàng chút nào, bắt buộc phải sinh ra đời sau rồi rút xương, cho nên dựa theo số liệu dự đoán của Cục điều tra hình sự, số lượng người của Lộc Dã lăn lội bên ngoài chưa tới một trăm." Hình Trú nói.
Tương Dã suy nghĩ theo tuyến suy nghĩ này một chút, về cơ bản có thể hiểu được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!