Chương 6: (Vô Đề)

Đón ánh chiều tà, Tương Dã lại về tới tòa nhà mục nát lần nữa.

Rõ ràng mới rời khỏi đây một ngày, tất cả trước mắt vẫn còn giống hệt như hôm qua, nhưng rơi vào trong mắt Tương Dã lại cực kỳ xa lạ. Thế giới này không phải là thế giới mà cậu quen thuộc kia, ông lão cũng không phải chỉ đơn thuần là một người tính tình cổ quái nữa, nếu như nói những người đi ra từ chỗ Lộc Dã chắc chắn đều phải đi qua một cánh cửa, Tương Dã cảm thấy cánh cửa ấy nên gọi là—cửa địa ngục.

Đan xen giữa chân thực và giả dối.

Hàng xóm trong khu dân cư nhìn thấy Tương Dã thì liền nhiệt tình chào hỏi cậu. Người này là thím Tiền sống ở nhà số hai, đã hơn sáu mươi tuổi, kiếm sống bằng việc nhặt phế phẩm và bán rau, ruộng rau được khai hoang trên mảnh đất trống của khu dân cư có một nửa đều là thuộc sở hữu của thím.

"Tiểu Dã đó à, hiếm khi thấy cháu dẫn bạn về, cha mẹ cháu đâu, sao lại không ở đây vậy?" Thím Tiền rất vui vẻ và yên tâm khi thấy Tương Dã tìm được cha mẹ cậu, mấy ngày trước cũng là thím đi gần với Tống Linh nhất, nói không ít lời yêu thương Tương Dã với Tống Linh.

"Bọn họ đã về bên kia trước rồi ạ." Tương Dã nói.

"Thì ra là vậy, không sao, chúng ta từ từ nói chuyện." Thím Tiền chú ý tới vẻ mặt của Tương Dã, lại không biết là tự mình tưởng tượng ra câu chuyện chua xót gì, vỗ vỗ vào vai Tương Dã, nói: "Chút nữa tới nhà thím, hôm nay bác Triệu của cháu đích thân xuống bếp, không phải cháu thích nhất là món thịt lợn ông ấy làm sao, sang mang về một bát mà ăn. Đúng lúc bóng đèn nhà thím lại hỏng rồi, cháu qua xem cho bác, xem xem còn có thể sửa được nữa không."

Thím Tiền là một người nhiệt tình, ngoại trừ thích sai khiến người khác làm hộ một vài chuyện nhỏ thì còn lại đều không có vấn đề gì khác. Bởi vì Tương Dã mặc áo dài tay cho nên thím cũng không hề phát hiện ra vết thương trên người cậu.

Tương Dã gật đầu nhận lời, chào tạm biệt thím Tiền rồi lại tiếp tục đi về phía trước.

Cỏ hoang trong khu dân cư không có ai xử lý, thường xuyên có rắn bò vào trong đó, nhất là sau khi trời nóng lên. Tương Dã nhặt bừa một cành cây khô làm công cụ dò đường, rắn thì không gặp con nào, nhưng lại gặp phải Hoàng Đại Tiên.

Đại Tiên lại đang trộm dưa hấu trong vườn rau. Cuộc sống của mọi người cũng đều không dễ dàng gì, cho nên mỗi lần Tương Dã bắt gặp mấy cảnh tượng ăn trộm như thế này thì đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Những chú chim bồ câu hoang dã cũng không có ý kiến gì về việc này, cùng lắm là chúng đậu ở gần đó rồi kêu lên vài tiếng "gù gù", chờ đến khi Tương Dã tới gần thì lại như ong vỡ tổ tản ra.

Khu dân cư lớn như này mà bị bỏ hoang khá là hiếm thấy, đây cũng là lần đầu tiên Hình Trú thấy một nơi có "môi trường sống sinh thái nguyên thủy" như vậy, anh nhìn Tương Dã bình thản đi qua đó nhanh như con thoi, dường như có thể hiểu được tại sao sau khi trải qua chuyện như tối qua mà cậu vẫn có thể tiếp tục giữ được sự bình tĩnh.

Tương Dã ở nhà số bảy, cả một tầng chỉ có một hộ gia đình là cậu. Tòa nhà mục nát đương nhiên không có thang máy, ngày nào cậu cũng đi đi lại lại qua chín tầng, cứ đi đi lại lại như vậy rồi rèn ra kinh nhiệm, cũng rèn ra đầy sức sống. Lúc nhỏ cậu đã từng cảm thấy ông già cố ý mua nhà ở tầng chín chính là để dằn vặt cậu, cũng đã có lần cậu vọng tưởng sẽ lắp đặt một cái thang công trình ở bên ngoài tòa nhà, có thể thực hiện ước muốn được lên xuống tự động của cậu.

Sau này ông lão nói cho cậu biết, đó là bởi vì cậu quá yếu.

Ngày nào Tương Dã cũng leo lên leo xuống như thế, thể lực vẫn như cũ chẳng thay đổi được bao nhiêu. Có một lần bởi vì cậu đi thang bộ đi học mà tới muộn, tất cả các giáo viên vừa nghe thấy tin ấy liền đau lòng đến rơi cả nước mắt, Tương Dã lập tức trở thành ngườiduy nhất trong trường đi học muộn mà không bị phạt đứng.

Lúc Thẩm Duyên Chi và Tống Linh giả tới đây lừa cậu, cũng đã kính dâng cho cái cầu thang bộ này không ít mồ hôi, nghĩ như vậy, trong lòng Tương Dã liền thấy cân bằng hơn nhiều.

Nhưng hôm nay, Hình Trú mặt không đổi sắc một phát đi liền lên tầng chín, ngay cả một chút th* d*c cũng không có.

Tương Dã quay đầu đi, nhắm mắt làm ngơ, móc chìa khóa mở cửa nhà ra, thế mà lại nhìn thấy trong phòng rất lộn xộn. Nghĩ đến chắc là do mưa gió tối qua quá lớn, thổi đến mức cửa sổ mở toang ra. Gió thổi làm cả bếp lò với đèn sàn rơi ngược trên mặt đất, trên ghế bập bênh thì rơi đầy lá cây, thảm sàn cũng đều bẩn hết rồi, lại còn cực kỳ ẩm ướt.

Cậu rất thích tấm thảm trải sàn kia. Bởi vì ông lão rất nghèo, không có nhiều khả năng để trang trí, cho nên tường và nền nhà chỉ được quét một lớp sơn lót đơn giản, nói mỹ miều là làm nghệ thuật thủ công. Thảm là Tương Dã mua từ chợ đồ cũ về, hoa văn giống như những loại vật tổ thô sơ mộc mạc trên nồi đất nung của thời xã hội nguyên thủy, cũng không biết nên coi là phong cách cụ thể nào.

Ngoài mấy thứ như thảm, ghế bập bênh, bếp lò và đèn sàn ra thì thật ra tất cả còn lại đều là do Tương Dã kiếm từ ngoài chợ đồ cũ về. Cậu giống hệt như con kiến chuyển nhà, nhặt những thứ đồ phế phẩm mà người khác không cần về, tẩy rửa, đánh bóng rồi trang trí lên ngôi nhà của mình, vì thế học được không ít những kỹ năng hỗn tạp linh tinh.

Hôm nay nhìn thấy căn phòng lộn xộn này, sức mạnh kìm nén trong lồng ng*c Tương Dã giống như được trút bỏ hết ra trong phút chốc. Không muốn đi dọn dẹp, cũng không muốn tiếp tục tốn tâm tư trên phương diện này nữa.

Đều chẳng có tác dụng gì cả.

Cậu im lặng đi tới, nhặt chiếc đàn ukulele đã đứt dây đàn rơi trên mặt đất. Ánh mắt lại rơi xuống cửa sổ, nguyên nhân cửa sổ bị gió thổi ra có lẽ là do chốt khóa, mấy ngày hôm trước Tương Dã bận rộn ứng phó với cha mẹ giả, hoàn toàn không có thời gian sửa nó.

Cũng may các cửa sổ khác vẫn không sao, phòng bếp và phòng ngủ không có thiệt hại gì. Điện nước cũng vẫn dùng được, ngoại trừ bình thường hay bị cắt nước, điện áp không ổn định cho lắm thì tất cả còn lại đều không có vấn đề lớn gì.

Căn phòng trước đây ông lão ở đã bị cậu đổi thành phòng để đồ, cậu quen cửa quen nẻo tìm ra một hộp công cụ từ trong đó, nói với Hình Trú: "Tôi sang nhà của thím Tiền, anh —"

Cậu lại liếc nhìn căn phòng bừa bộn, nói: "Cứ tự nhiên."

Tương Dã bước nhanh ra ngoài, cậu sợ bản thân nếu còn cứ nán lại ở đó, sẽ không nhịn được muốn ném hết những thứ đồ đó xuống tầng, thậm chí còn sẽ chửi "mẹ nó" nữa. Hình Trú đứng ở bên cửa sổ nhìn xuống, còn thấy cậu vừa đi vừa đá hòn đá.

Có lẽ là có hòn quá quá cản đường, lại đá mãi cũng không chịu xê dịch, Tương Dã bắt đầu máu dồn lên não, bỏ hộp dụng cụ xuống rồi ôm hòn đá lên, ném nó "tõm" một tiếng xuống con suối bên cạnh. Bọt nước bắn tung tóe lên tứ phía, làm một bầy chim phi điểu giật cả mình.

Sau đó cậu vỗ vỗ tay, xốc thùng dụng cụ lên, tiếp tục đi về phía trước như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!