Chương 50: (Vô Đề)

Bà chủ quán rất ngạc nhiên, không ngờ đã qua nhiều năm như vậy vẫn còn có người nhớ tới. Bà ấy lặng lẽ liếc nhìn bà cụ, rồi ra hiệu cho Hình Trú và Tương Dã đi ra ngoài một chút để đảm bảo rằng bà cụ sẽ không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, sau đó mới nói: "Thật ra bà cụ nhà tôi trước đây đã ở trong cô nhi viện, nhưng mà cô nhi viện đó đã đóng cửa rất nhiều năm rồi, bây giờ hai người tìm tới đây là có chuyện gì vậy?"

Tương Dã và Hình Trú nhìn nhau một cái rồi nói "Chúng tôi muốn tìm một người trước đây lớn lên trong trại trẻ mồ côi."

"À." Vẻ mặt của bà chủ trở nên lạnh nhạt ngay lập tức, "Vậy thì có lẽ hai người đã tìm tới nhầm chỗ rồi. Mấy người này bôn ba khắp nơi, đã sớm tản lạc hết rồi. Cũng có một hai người, ngày thường cũng đến thăm bà cụ mù nhà tôi, bọn họ sống ở trong thành thị, rất dễ tìm, không biết có phải người mà mấy người muốn tìm là bọn họ không?"

Tương Dã nghe được sự oán hận trong lời nói của bà, nói thẳng: "Bà biết Trần Tranh à?"

Bà chủ khẽ run, vừa đúng lúc này có khách từ bàn khác gọi đến, cũng phải đi xuống bếp phía sau đem thức ăn ra, bà nhanh chóng đáp lại một tiếng, vừa bỏ đi vừa nói một câu "Tôi không biết, ở đây không có người mà mấy cậu muốn tìm đâu".

Tương Dã nhìn vào lưng bà ấy, nói "Bà đang nói dối."

Dù thế nào đi nữa, Trần Tranh cũng đã từng là đứa trẻ có triển vọng nhất trong cô nhi viện, nếu nói không biết thì quá giả. Nhưng hai người cũng không quấy rầy nhiều, nhẹ giọng thương lượng mấy câu, liền đi ra ngoài tìm người vô gia cư đang ngồi dưới gốc cây hóng mát.

Hình Trú đưa hình của Trần Tranh ra cho ông ta xem "Xin hỏi ông có biết người này không?"

Tấm hình này là do hai người trên tìm ngẫu nhiên một tiệm in trên đường đi tới để in ra, người vô gia cư kia nghe xong cũng không hề nhúc nhích, chỉ nhướng mi nhìn lướt qua, rồi nói bằng giọng mũi rất khàn trầm nói: "Không biết."

Hình Trú lại đưa thêm tờ một trăm nghìn "Vậy thì làm phiền ông đi hỏi mấy người khác một chút, chỉ cần có người biết ông ta, tôi sẽ cho ông thêm năm trăm nữa."

Lúc này người kia mới nhúc nhích "Thật không?"

Hình Trú làm bộ định rút tiền lại, người kia vội vàng chộp lấy, ngồi bật dậy "Cậu ở đây chờ tôi, tôi sẽ đi hỏi thăm giúp cậu, tôi sẽ quay lại nhanh thôi."

Vừa dứt lời, người kia liền cầm tiền và bức hình chạy đi.

Hình Trú cũng không sợ là ông ta sẽ không quay lại, bởi vì quán ăn nhỏ này vẫn còn ở đây. Anh quay đầu nhìn lại thì thấy Tương Dã đã núp dưới bóng râm, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó, anh hỏi: "Cậu đang suy đoán gì vậy?"

Tương Dã đáp một nẻo: "Việc đoạt xác có hiệu nghiệm với động vật không?"

Hình Trú nghĩ đến ngay lập tức: "Cậu nghi ngờ con mèo đen kia từng là người à?"

Tương Dã: "Trạng thái của nó rất kỳ lạ."

Hình Trú chưa từng thấy tận mắt con mèo đó nên anh không thể đánh giá tình hình của con mèo đó như thế nào được, nhưng nếu Tương Dã đã nói như vậy, vậy thì cậu nhất định có căn cứ.

Sau khi suy nghĩ một chút, Hình Trú nói: "Đoạt xác là một chuyện rất nguy hiểm, bởi vì sức mạnh linh hồn của mỗi người đều khác nhau. Người nào càng có ý chí kiên định thì càng có khả năng chống lại việc xâm nhập vào linh hồn, cho nên việc đoạt xác cũng có thể thất bại. Lúc Lộc Dã đang chọn mục tiêu, thường thì sẽ chọn những người bình thường không phòng bị chút nào, nếu muốn chọn người giống như cha của Tông Miên, thì nhất định phải quan sát một thời gian, tìm ra điểm yếu rồi mới bắt đầu.

Theo lý thuyết mà nói, suy nghĩ của động vật rất đơn giản, nhưng không cần thiết."

Tương Dã: "Chỉ có thể đoạt xác một lần thôi phải không?"

Hình Trú gật đầu.

Điều kiện để linh hồn lìa khỏi xác rất khắc nghiệt, sỡ dĩ người của Lộc Dã như vậy là do cánh cửa kia đã hủy hoại thân xác của họ. Sau khi đoạt xác muốn thay đổi thân thể nữa thì sẽ rất khó, cho nên cơ hội chỉ có một lần.

Đoạt xác động vật đúng là có thể, nhưng đó là chuyện không cần thiết. Tương Dã đang suy nghĩ, việc quan trọng nhất trước mắt là phải tìm thấy Trần Tranh, những hành động của con mèo lại giống như đang bảo vệ công viên giải trí vậy, còn Trần Tranh lại không thấy bóng dáng, khiến Tương Dã không khỏi nghĩ đến chuyện gì đó.

Hai người đợi một lúc mà người vô gia cư kia vẫn chưa quay lại, nhưng có một người đàn ông trung niên bước ra khỏi quán ăn nhỏ đi tới, đeo tạp dề, cẩn thận lau nhẹ tay lên tạp dề rồi nói: "Hai ngươi…đến đây để tìm Trần Tranh à? Hai người biết ông ta à?"

Đây chắc hẳn là ông chủ của quán ăn nhỏ này.

Hình Trú gật đầu "Chúng tôi có chút chuyện phải tìm ông ta."

Ông chủ cười khổ, "Trần Tranh đã không đến đây nhiều năm rồi, mẹ tôi thường nhớ đến ông ta nên cứ hỏi sao ông ta lại không đến. Trong tất cả những đứa trẻ trong cô nhi viện, bà ấy nhớ Trần Tranh nhất, lo lắng ông ta ở ngoài sống không tốt, nhưng…hai người cũng biết rồi đó, ông ta vốn là một ông chủ lớn, sau đó thì phá sản. Tôi nghĩ có thể là ông ta cảm thấy xấu hổ nên không dám đến gặp mẹ tôi, cho nên mới… Hai người gặp ông ta chưa?

Ông ta có khỏe không?"

Hình Trú: "Xin lỗi, chúng tôi cũng đang tìm ông ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!