Tất nhiên Tương Dã sẽ không để ý chút khiêu khích ấy của gã ta, thật quá ngây thơ. Cho nên Tương Dã ngây thơ đã sử dụng chiêu ngây thơ nhất, cậu kêu người mang một bộ tai nghe bluetooth tới, trước tiên là kết nối với điện thoại di động của mình, sau đó đeo lên đầu của Thương.
Cậu lên mạng tìm mấy bài hát khó nghe nhất trên thế giới, hơn nữa còn sưu tầm mấy loại tiếng ồn chói tai như "cào móng tay vào thủy tinh", tải một danh sách nhạc xuống, điều chỉnh âm thanh đến mức tối đa rồi ấn nút phát.
Thương bị trói nên tay chân không thể nhúc nhích, huống chi một cánh tay trước đó đã bị Hình Trú chặt đứt, vốn đã không thể giãy dụa. Thật ra đầu gã ta cũng hơi choáng váng do đã bị Tương Dã đánh, lại đối mặt liên tiếp với đám người của Cục điều tra hình sự, tinh thần vô cùng căng thẳng.
Vào khoảnh khắc Tương Dã ấn nút phát, tiếng ồn xông thẳng l*n đ*nh đầu, suýt chút nữa đã tiễn gã ta về miền cực lạc ngay tại chỗ.
Gã ta trợn mắt nhìn Tương Dã nhưng lại cắn răng không nói gì. Tương Dã tưởng rằng làm như vậy là đã có thể điều khiển được gã ta sao? Cũng quá coi thường gã ta rồi, gã ta rất cố chấp đối với âm thanh, chẳng qua cũng chỉ là một chút tiếng ồn mà thôi, gã ta có thể chịu được.
Tương Dã nhìn thoáng qua gã ta một cái, cực kỳ tốt bụng mà thêm hai bản Xô
-na linh hồn dành riêng cho đám tang vào danh sách phá rồi nói: "Tôi tiễn ông một đoạn đường."
Lúc này Thương chẳng thể nghe thấy Tương Dã đang nói gì cả, nhưng nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang mấp máy của cậu cũng biết chắc không phải là lời tốt đẹp gì, dứt khoát nhắm mắt lại.
Trong bệnh viện, Trần Quân Dương và Trần Quân Đào đã tỉnh lại, cuối cùng nguyên nhân bọn họ đi tới Đảo Mộng Mơ cũng rõ ràng.
Quyết Minh nói: "Bọn họ phát hiện ra đám công trùng nên mới đi theo, còn tưởng là bởi vì Thù Âm xuất hiện nên bọn chúng mới xuất hiện, không ngờ lại đụng vào ổ của đám côn trùng đó. Thái độ của Thương đối với bọn họ trực tiếp hơn các cậu nhiều, vừa phát hiện ra bọn họ thì cắt đứt tín hiệu của bọn họ ngay lập tức, sau đó dẫn vào khách sạn, định gi*t bọn họ.
Nếu không phải giọng nói của Dương Dương khiến Thương cảm thấy hứng thú thì đã xảy ra nguy hiểm rồi."
Tương Dã: "Có thấy tung tích của Thù Âm không?"
"Tạm thời không thấy. Chắc chắn cô ta đã dùng bùa Truyền Tống vào giây cuối cùng, không biết đã dịch chuyển đi đâu rồi, tôi đoán chắc là vẫn còn ở Minh Xuyên, nhưng không thể xác định được vị trí cụ thể." Quyết Minh nói, sau đó lại tò mò hỏi: "Đúng rồi, cậu bị kẹt trong ảo cảnh, cuối cùng sao tìm được tấm gương đó?"
Tương Dã: "Gương đặt trong hành lang, nằm phía sau bức tranh."
Quyết Minh: "Hóa ra là như vậy, tôi cũng nghĩ thế, chắc chắn bởi vì gã ta quá xấu cho nên bình thường không thích soi gương, vì vậy mới úp ngược gương lại vào tường."
Miệt thị ngoại hình, Tiểu Tinh Linh.
Tương Dã nhìn thoáng qua Thương rồi nói: "Có tra ra được bất kì manh mối nào về con mèo không?"
Quyết Minh: "Không, con mèo này giống như chưa từng xuất hiện vậy, kỳ lạ lắm luôn, hơn nữa tài liệu trên mạng cũng sẽ không kỹ càng tới mức mà ghi lại chi tiết có một con mèo đâu."
Tương Dã cân nhắc một lát, nói: "Tôi muốn đến Đảo Mộng Mơ một chuyến nữa."
Người chi viện đã đến rồi, Thương sắp được đưa đến nhà tù đặc biệt trong tỉnh thành. Mà mới có nửa tiếng ngắn ngủi trôi qua, tinh thần của Thương đã uể oải, lỗ tai ong ong, đến giờ gã ta vẫn cảm thấy hình như tiếng cưa và tiếng kèn Xô
-na đang vang vọng trong đầu.
Tương Dã tháo tai nghe xuống giúp gã rồi kéo gã ta ngồi thẳng dậy, gã ta còn hơi lảo đảo, suýt nữa là không đứng vững.
"Ông có chắc là không có gì muốn nói với tôi nữa không?" Tương Dã nhân cơ hội lôi kéo, nhẹ giọng nói vào bên tai gã ta: "Vào tù rồi, thủ đoạn của cũng sẽ không ôn hòa như tôi đâu."
Thương khẽ cười một tiếng, nuốt máu trong miệng xuống rồi nói: "Tôi không có gì để nói, chỉ muốn nhắc nhở cậu một câu, Sở Liên sắp trở lại rồi."
Các người muốn đấu vậy thì đấu đi, đánh nhau đến mức lưỡng bại câu thương thì càng tốt hơn nữa, tôi quá chán ghét cái cảnh đám các người tự nhận mình thông minh rồi ở đây làm bộ làm tịch lắm rồi.
Tương Dã nhìn gã ta một cách sâu xa rồi đưa gã ta lên xe. Xe tới trực tiếp từ tỉnh thành, được làm bằng chất liệu đặc biệt, ngoài tài xế ra thì ở bên trong có tổng cộng năm người, đều mang đầy đủ võ trang.
Tài xế gật đầu Tương Dã chào qua cửa kính, không ai trao đổi gì cả, cả hai đều im lặng nhưng đạt hiệu quả cao.
Đợi xe rời đi, Tương Dã chạy tới Đảo Mộng Mơ ngay lập tức.
Đảo Mộng Mơ đã bị phong tỏa hoàn toàn, có rất nhiều phóng viên báo chí và truyền thông tụ tập trước cửa chính cho nên Tương Dã đi vào trong bằng cửa bên hẻo lánh. Cửa bên này rất nhỏ, chỉ rộng chừng một mét, cửa sắt gỉ sét cũng đã bị cây dây leo giăng đầy.
Tương Dã tìm thấy nó trong bản đồ, sau khi đi vào là một khu vực thuộc chế độ dân quốc cũ, nằm đối diện với vương quốc cổ tích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!