Tương Dã đi giúp Hình Trú nhưng thật ra là không giúp được gì cả, hoặc có thể nói là cậu tới không kịp.
Thù Âm phát hiện Tương Dã chạy tới, tự biết không thể cứu vãn, lúc này không lo bỏ chạy thì còn chờ lúc nào nữa? Cô ta cũng không để ý đến Thương nữa, thầm mắng một tiếng, đành phải dùng phương thức cả hai cùng thiệt mà mạnh mẽ ép Hình Trú lui về.
Chỉ nghe "Đoàng" một tiếng thật lớn, gió cuồn cuộn khói bốc lên, gi*t ch*t toàn bộ đám đom đóm bay quanh hai người. Xác của đám đom đóm bị thổi bay lên, sau đó biến thành bột huỳnh quang rơi vãi khắp nơi, khiến cho không khí xung quanh xuất hiện những gợn sóng rõ ràng.
Thù Âm đứng ở trung tâm gợn sóng, đột nhiên ho ra một ngụm máu, trên tay cô ta cũng xuất hiện một tấm bùa, phù văn sáng lên, bóng dáng của cô nhanh chóng biến mất.
"Pằng!" Một viên đạn lao về phía cô ta, dường như đã bắn trúng vai cô ta, nhưng cũng không thể ngăn cô ta biến mất được.
Hình Trú bắn phát súng này xong thì tình trạng cũng không tốt, tuy rằng anh không có nôn ra máu nhưng hơi thở hổn hển, kiệt sức quỳ một gối trên mặt đất, máu tươi chảy xuống men theo cánh tay anh, nhíu mày thật chặt.
Tương Dã vội vàng chạy đến bên cạnh anh, hỏi: "Không sao chứ?"
Hình Trú đứng lên, hơi lắc đầu, cố xua đi cảm giác choáng váng, nói: "Không sao."
Thật ra anh cũng không bị thương nặng lắm, chẳng qua là đám đom đóm kia rất phiền toái, anh đã hít vào quá nhiều bột phấn trong quá trình đánh nhau với Thù Âm, vừa rồi Thù Âm ra tay, anh càng phải đối mặt với sự tấn công trực diện của đám đom đóm. Lúc này nhìn Tương Dã, lại cảm thấy toàn thân cậu như đang phát sáng, còn mang hiệu ứng niên kỉ chất lượng cực kỳ kém nữa chứ, ánh mắt cũng nhấp nháy.
Chuyện này không ổn lắm.
Hình Trú làm ra vẻ bình tĩnh, tránh khỏi tay Tương Dã đang muốn đỡ mình, xoay người đi về phía Trần Quân Dương, không ngờ lại nghe thấy Tương Dã lạnh lùng nói: "Anh đi ngược rồi."
Bầu không khí nhất thời có hơi xấu hổ, nhưng tố chất tâm lý của đội trưởng Hình cực kì mạnh mẽ, mặt không đổi sắc quay ngược trở lại. Bây giờ năm giác quan của anh đều đang rất hỗn loạn, nhưng trạng thái vẫn tốt hơn người thường ăn phải nấm độc một chút.
Tin tốt là kết giới ảo cảnh cũng sắp sụp đổ. Đám đom đóm hầu như đã ch*t hết, mười con thì không còn một con, kẻ xây dựng kết giới là Thương bây giờ đã lâm rơi hôn mê, hơn nữa mấy người Hình Trú và Tương Dã liên tục không ngừng phá hỏng các tầng ảo cảnh, cho nên việc kết giới sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Nhân lúc này, Tương Dã lại bật đèn pin nhìn xung quanh, hỏi: "Mọi người có thấy từng thấy mèo đen không?"
"Mèo?" Trần Quân Đào bỗng nhiên ngẩng đầu, "Cậu thấy mèo ở chỗ này sao?"
Tương Dã: "Chị cũng thấy à?"
Trần Quân Đào gật đầu, "Lúc ấy tôi bị thương, đang bị kẹt trong ảo cảnh, hai con ma đó truy lùng tôi khắp nơi. Con mèo đó đã xuất hiện rất nhiều lần để nhắc nhở tôi, cho nên tôi mới không bị bọn chúng bắt."
Nhưng bây giờ con mèo đã biến mất, Tương Dã bắt đầu tự hỏi liệu nó có thực sự tồn tại hay không.
Tương Dã hỏi lại: "Sao hai người tìm được Đảo Mộng Mơ vậy?"
Trần Quân Đào: "Chuyện dài lắm."
Đúng lúc này, ảo cảnh rốt cục cũng sụp đổ, toàn bộ khôi phục lại dáng vẻ chân thật. Giọng nói của Quyết Minh cũng bắt đầu dồn dập trong tai nghe, "Alo? Alo? Nghe được không? Kết nối được chưa? Alo?"
"Ở đây." Tương Dã đáp một tiếng, ánh mắt nhìn ra bên ngoài, tiếng kêu ầm ĩ và tiếng bước chân ồn ào đã vang lên.
Quyết Minh thở phào nhẹ nhõm, nói: "Mọi người vẫn ổn là tốt rồi, chắc là cảnh sát tới rồi đó, đội trưởng Lưu của đội cảnh sát hình sự là tay trong của chúng ta, cậu đi thương thảo với chú ấy đi, chú ấy sẽ sắp xếp mọi thứ. Còn những người khác đâu? Có sao không? Có bị thương không?"
Nghe vậy, ánh mắt Tương Dã lướt qua những người bị thương ở đây, đưa ra lời đánh giá vô cùng hợp lý: "Không ch*t được."
Đội trưởng Lưu là một người đàn ông vạm vỡ đã ngoài bốn mươi, trên mặt nhìn là thấy hai chữ quốc gia, dáng vẻ bình thường không có gì đặc biệt cả, trông hơi giống Lão Nhạc. Chú cũng là người đầu tiên dẫn đội xông vào khách sạn, thuận lợi gặp được mấy người của Cục điều tra hình sự.
"Đội trưởng Hình." Chú đi thẳng đến trước mặt Hình Trú.
Hình Trú nhìn chú không nói một lời, vẻ mặt lạnh lùng khiến đội trưởng Lưu hoài nghi có phải mình đã làm gì sai hay không. Chú chần chừ nhìn về phía những người khác, chỉ thấy một cậu thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi đi tới, "Đội trưởng Lưu, đã bắt được hung thủ, đồng đội của tôi cũng cần được chữa trị nhanh chóng."
"À, đúng vậy, tôi đưa mọi người ra ngoài ngay đây!" Đội trưởng Lưu cũng không so đo với Hình Trú không nói không rằng, phất tay kêu người cõng cặp song sinh lên, sau đó còng tay Thương lại.
Chỉ là trong lòng chú vẫn cảm thấy kỳ quái, không thể không liếc mắt về phía Hình Trú. Chỉ thấy cậu thiếu niên kia nắm lấy cổ tay Hình Trú, lạnh lùng nói: "Đi thôi."
Dường như Hình Trú đang muốn nói gì đó, nhưng lại nhíu mày, cuối cùng yên lặng đi theo sau cậu, cứ thế bị cậu dắt đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!