Giờ phút này, Tương Dã vẫn còn kẹt trong ảo cảnh.
Cậu không nhớ rõ, cũng không thể xác nhận được mình đã xuyên qua mấy ảo cảnh rồi, những cánh cửa hư ảo ở khắp nơi mà lại không có đặc điểm nổi bật nào, cực kỳ khó nhận ra. Cậu chỉ có thể dùng phương thức đánh dấu để xác định xung quanh mình có bất kỳ thay đổi nào không.
Mỗi ảo cảnh đều có sự khác biệt rất nhỏ.
Ví dụ như Tương Dã đi theo một con mèo đen, lại đẩy cửa ra ngoài lần nữa, thế mà lại phát hiện không thấy con sâu đâu. Trên hành lang trống rỗng, chẳng hề có một con sâu nào.
Con mèo đen đặt chân đi trước, cái đuôi cứ lắc qua lắc lại theo tư thế bước đi của nó, nó đi được vài bước thì quay đầu lại nhìn Tương Dã một cái, giống như kiểu đang xác minh cậu có đuổi theo nó hay không.
Tương Dã không biết nó sẽ đưa mình đi đâu, nhưng bây giờ cậu cũng đã lạc mất phương hướng, cho nên dứt khoát đi theo nó. Xuyên qua vài ảo cảnh liên tiếp, Tương Dã dần dần mở khóa khu vực mới, sắp tới căn gác mái.
Lúc Hình Trú phía bên kia tấn công dữ dội bằng cách ra đòn phá vỡ hàng phòng ngự, cậu cũng cảm nhận được mặt đất hơi rung chuyển, nhưng cẩn thận nghe lần nữa, lại không phát hiện bất kỳ động tĩnh gì nữa.
Tiếng động có thể xuyên qua ảo cảnh truyền tới, cực kì lớn, chắc là đang đánh nhau. Mặc dù Tương Dã không nhìn thấy, nhưng biết người còn sống, không thể không thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến đây, Tương Dã cầm đèn pin đi về phía trước, chỉ thấy bóng dáng con mèo đen kia nhẹ nhàng nhảy lên cầu thang dẫn lên gác mái, cứ như vậy rồi biến mất. Cậu vội vàng đuổi theo, vẫn luôn duy trì cảnh giác, không muốn mạo hiểm ngay.
Đèn pin quét qua cửa, bên trong yên tĩnh, đều không có ai giống như vô số phòng đã mở trước đó. Tương Dã cũng không nới lỏng cảnh giác, bởi vì cậu vẫn nhớ rõ, lúc trước có một con ma đã đánh úp cậu.
Cậu cẩn thận mở cửa, một tay cầm đèn pin, tay còn lại cầm súng. Mà ngay khi cậu sắp bước vào, liền thoáng nhìn thấy một ánh sáng lóe lên trên cái gương trong phòng, hình như là bóng người phản chiếu.
Suy nghĩ chạy nhanh trong đầu, cậu làm bộ như không phát hiện ra gì, sau đó tiến vào, nhưng thực tế lại để lộ thân thể trong nháy mắt, trở mình một cái né tránh đòn công kích, xoay người lại, nhắm thẳng nòng súng vào—
"Là cậu/chị?!" Hai người đồng thanh nói.
Chỉ thấy người đang đứng trên gác mái lại là Trần Quân Đào.
Trần Quân Đào lộ ra sự đề phòng, cô bị nhốt trong ảo cảnh này cũng được một khoảng thời gian rồi, bị cắt đứt liên lạc với bên ngoài từ lâu, căn bản không thể xác định được Tương Dã trước mắt có phải là thật hay không. Cô đang muốn hỏi, lại chợt thoáng nhìn thấy phía sau Tương Dã dường như có bụi bặm phảng phất lay động, không kịp suy nghĩ, cô đánh Tương Dã ngã xuống đất ngay lập tức.
Tương Dã cũng không phải hoàn toàn không có phòng bị, phía sau đột nhiên xuất hiện gió lạnh đủ để nói rõ tình huống. Cậu thuận thế ngã xuống, nhưng vừa chạm vào cánh tay Trần Quân Đào thì liền phát hiện ra sự khác thường.
Một bàn tay cậu dính đầy máu, hai người dựa vào nhau gần như vậy, mùi máu tanh cũng không giấu được.
Trần Quân Đào bị thương, vết thương không hề nhẹ.
Tương Dã vừa suy nghĩ như vậy, động tác trên tay cậu cẩn thận hẳn đi, nhắm thẳng vào hướng tập kích bắn một phát súng. Tiếng súng vang lên, viên đạn được b*n r* ngoài không chút trì trệ nào nhưng lại không bắn trúng.
Lúc này đèn pin cũng đã rơi xuống đất, trước mắt Tương Dã hoàn toàn là bóng tối. Mọi chuyện xảy ra chớp nhoáng, ngay lúc này cậu chợt nghĩ ra cái gì đó, nhanh chóng xoay người bảo vệ Trần Quân Đào.
Quả nhiên, mục tiêu thật sự của con ma này là Trần Quân Đào. Nó đi theo Tương Dã tới đây, chậm chạp không động thủ, đến khi phát hiện ra Trần Quân Đào mới nổi loạn, cho nên chỉ có thể là nguyên nhân này.
Sở Liên muốn bảo Tương Dã ở lại Cục điều tra hình sự, còn những người khác ở Cục điều tra hình sự thì Lộc Dã sẽ không thủ hạ lưu tình.
Nhưng Trần Quân Đào là người thế nào chứ, cho dù bị thương nặng, thì không phải một con ma cũng có thể tùy tiện khi dễ được. Nhân lúc Tương Dã đấu nhau với con ma kia, cô lảo đảo bò dậy, máu tươi đỏ thẫm chảy xuống theo lưỡi đao, mang theo khí mạnh mẽ mà chém một đao trước người Tương Dã.
Lúc này sức lực của cô không đủ, cho nên dồn toàn lực cả người vào nhát đao đó, đồng thời hướng về phía Tương Dã hô to: "Còn một con nữa!"
Gã đàn ông b**n th** kia có hai thuộc hạ.
Dứt lời, sau gáy Tương Dã sắp bị chuỳ đánh tới. Cậu không khống chế được nhào về phía trước, vội vàng đưa tay chống đỡ, còn chưa kịp thở thì nguy hiểm lại đến, lông tơ của cậu dựng thẳng đứng hết cả lên, cả người lăn qua một bên ngay lập tức.
Bức tranh trên tường rơi xuống, dường như cố ý rơi sát bên tai Tương Dã. Mảnh thủy tinh vỡ xẹt qua má cậu cứa ra một vết máu, một mảnh, sau đó là vô số mảnh, lao về phía Tương Dã.
Tương Dã chỉ có thể lui về phía sau, nhưng cậu hiểu được, dường như đối phương đang muốn ép cậu ra khỏi gác mái. Càng như vậy, cậu càng không thể để đối phương được toại nguyện, không phải chỉ là mấy mảnh thủy tinh vỡ nát thôi sao, cậu chơi được.
Chỉ thấy cậu tránh cũng không tránh, rút súng ra bắn liên tục. Đối phương cũng không ngờ cậu lại hổ báo như vậy, nhưng lại thật sự bị cậu đánh trúng, nó phát ra tiếng kêu thảm thiết thấu trời. Âm thanh vừa phát ra, vị trí chính xác của nó liền bại lộ, Tương Dã nhào tới ngay lập tức.
Hộp đạn trống rỗng, cậu không kịp thay, trực tiếp nện một súng vào người con ma không nhìn thấy kia, hung hăng đập rồi kéo nó ra khỏi gác mái. Không phải con ma này muốn đuổi cậu ra ngoài sao? Vậy thì ra thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!