Chương 42: (Vô Đề)

Tương Dã đang đi cùng với con mèo đen, nhưng cậu không hề biết, có một đôi mắt ở trong gương đang nhìn cậu.

Đôi mắt này đang vừa nhìn cậu vừa nhìn Hình Trú, mang theo sự hứng thú, thâm độc, tràn ngập sự dò xét và độc ác. Ở trong căn phòng trống rỗng, ngọn đèn dầu duy nhất phát sáng chiếu lên đôi mắt lúc ẩn lúc hiện của gã ta.

Đột nhiên âm thanh "tinh, tinh" từ cuộc gọi video vang lên, gã ta lạnh lùng nhìn, vẫn không có ý định nhận, đợi đến khi âm thanh kia sắp sửa kết thúc, gã ta mới ấn nút nghe.

Khuôn mặt của Thù Âm xuất hiện trên màn hình, lạnh lẽo và thậm chí có chút tức giận.

"Thương, rốt cuộc là anh đang làm loạn cái gì thế? Tại sao vẫn chưa rút lui?" Cô ta hỏi.

"Tôi đang làm loạn cái gì sao, cô nói giống như tôi là một đứa trẻ không được ai dạy dỗ vậy, tôi lại không nhớ được tôi đã nhận cô làm mẹ khi nào." Người đàn ông tên Thương đeo chiếc mặt nạ cười màu trắng, âm thanh vừa thô ráp vừa khàn khàn, ngữ khí vừa bỡn cợt vừa ác liệt.

"Tôi không đùa với anh." Âm thanh của Thù Âm sắc bén nhưng đôi mắt lại không tức giận.

"Lẽ nào không phải sao, cô không muốn làm mẹ người khác, vậy tại sao lại cố ý chiếm đoạt thân thể của Tống Linh?" Thương vừa nói, mắt lại liếc Tương Dã một cái: "Đứa con trai hờ của cô đang ở đó kìa."

"Anh nói chán chưa? Người của Cục điều tra hình sự đã sắp tìm tới cửa rồi, anh lại không chịu đi là muốn chờ ch*t sao." Sắc mặt của Thù Âm trầm xuống.

"Tôi không biết là cô lại đánh giá cao Cục điều tra hình sự như thế đấy." Ngữ khí của Thương trở nên u ám hơn.

"Tôi chỉ là đang giúp anh thôi, anh đừng có mà rượu mời không uống mà lại muốn uống rượu phạt, với sức chiến đấu của anh, một khi ảo cảnh bị phá bỏ, ngay cả Tương Dã cũng dễ dàng gi*t ch*t anh. Anh đi ngay bây giờ đi, tôi sẽ đón anh ở Đảo Mộng Mơ. Tiên sinh sắp quay lại rồi, anh tốt nhất là đừng làm loạn nữa." Thù Âm nói.

Nghe đến hai chữ "Tiên sinh", ánh mắt Thương lộ ra chút không nhẫn nại lại ẩn chứa chút kiêng kị. Liếc Thù Âm một cái, nói : "Đừng lấy ông ta ra để ép tôi, tôi tự có chừng mực."

Thù Âm: "Anh tự mình có chừng mực, thế thì rời khỏi đó ngay lập tức đi."

Thương không nhẫn nại đứng dậy: "Tôi biết rồi."

Dứt lời, gã ta liền ngắt kết nối, tâm trạng không tốt lắm, gã ta tiện tay cầm chiếc đèn dầu, xoay người tiến vào phòng tắm, nhìn thấy người đang bị trói ở trong bồn tắm, hai mắt gã ta sáng lên.

Đó là Trần Quân Dương, tay chân cậu ta đều bị trói, miệng cũng không bị nhét gì cả, nhưng cậu ta đang mím chặt môi, có ch*t cũng không chịu nói một tiếng.

"Mày hà tất phải khổ như vậy? Chỉ cần mày lấy lòng tao một hai câu thôi, nói không chừng tao sẽ tha cho mày đấy." Thương treo ngọn đèn dầu lên tường, đi đến bên cạnh bồn tắm, vươn tay bóp cổ Trần Quân Dương, buộc cậu ta phải ngẩng đầu lên, nhìn vào gương mặt đỏ bừng của cậu ta, giọng nói của gã ta cuối cùng cũng mang theo một chút vui vẻ: "Thật bướng bỉnh."

Vừa dứt lời, gã ta đã dùng dao rạch một vết thật dài lên cánh tay của Trần Quân Dương. Trần Quân Dương rên nhẹ một tiếng, cơ thể giãy giụa, nhưng càng giãy thì sợi dây thừng lại càng thắt chặt lại.

Thương dùng một tay để ấn cậu ta, tay còn lại lấy chai rượu nho trong rương ra. Cầm thân chai đập một phát thật mạnh vào cạnh bồn tắm, miệng chai bị vỡ, nghiêng chai đổ rượu vào bồn tắm.

Hết chai này rồi đến chai khác, gã ta còn đưa miệng chai kề vào vết thương của Trần Quân Dương, thấy sắc mặt của Trần Quân Dương trở lên trắng bệch, gã tacười một cái, dẫn dắt từng bước một: "Mày nói đi, dùng giọng nói dễ nghe của mày cầu xin tao tha thứ đi, có thể tao sẽ dịu dàng với mày hơn chút đấy, chẳng phải mày vẫn còn một con em gái sao? Mày đoán xem cô ta có còn sống hay không?"

Trần Quân Dương tức giận nhìn chằm chằm gã ta, môi cũng bị cắn đến mức chảy cả máu: "Mày làm gì em ấy rồi?"

Con chó, đấy là em gái tao.

"Cô ta làm tao bị thương, tao vốn định trực tiếp gi*t cô ta luôn, nhưng…nếu cứ thế mà gi*t thì quá đáng tiếc đúng không? Người được đào tạo bởi Cục điều tra hình sự đều miệng lưỡi sắc bén, miệng nhanh, đao cũng nhanh, nếu không dạy dỗ cái tính nóng nảy của cô ta một chút, thì không còn gì thú vị nữa rồi." Thương nói xong rồi lấy ra một sợi dây màu đỏ có xâu mặt dây chuyền hình mặt trời, "Đây là của em gái mày, đúng không?"

Trần Quân Dương đột nhiên trừng mắt, đấy chính xác của Tiểu Đào, hai người họ mỗi người có một cái, của cậu ta là hình quả đào, còn của Tiểu Đào là hình mặt trời.

Lúc này trên mặt dây chuyền đấy nhuốm đầy máu, giống như được lấy trực tiếp ra từ vũng máu, điều đó khiến cho Trần Quân Dương mất hết hi vọng. Cậu ta nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt cười tươi trên chiếc nạ cười như đang giễu cợt cậu ta vậy.

Thấy Trần Quân Dương không trả lời, gã cầm chai rượu cuối cùng lên, "Chuang" tiếng đập mạnh vào thành bồn tắm, gã ta ném cả rượu nho màu đỏ thẫm lẫn chai thuỷ tinh vỡ vụn vào bồn tắm, bắn lên mặt Trần Quân Dương.

"Như này đi." Thương kề mảnh vỡ của chai rượu vào yết hầu của cậu ta rồi nói: "Hát cho tao nghe một bài, tao sẽ để cho cô ta sống thêm một tiếng, thế nào?"

Trần Quân Dương há miệng một cái, cuối cùng vẫn lo lắng cho Trần Quân Đào, không thể nói chuyện một cách cứng rắn được nữa. Cậu cắn chặt răng, cắn chặt đến nỗi hàm răng muốn chảy cả máu.

"Hát cái gì?"

"Tao nghĩ chút đã…giọng của mày đặc biệt như thế, vậy hát một bài thiếu nhi đi, rất có cảm giác vui tươi phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!