Tương Dã quay người chạy.
Cho dù trốn ở bất kỳ căn phòng nào đi chăng nữa cũng đều không an toàn, bởi vì lũ côn trùng thật sự rất nhỏ, chúng có thể đi qua đường ống thông gió hay là khe hở ở trên cửa. Nếu chúng thực sự có thể sống trong xương người thì cách xa những căn phòng đựng xương có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.
Một tiếng động lớn vang vọng trong hành lang thu hút sự chú ý của Tương Dã. Tiến thêm một bước là đường ch*t, lùi lại một bước cũng là đường ch*t, nhưng so với lũ côn trùng đang ùn ùn kéo đến kia, cậu thà đối mặt với sự nguy hiểm phía trước còn hơn, ít ra vẫn còn chút hy vọng.
Sự thực đã chứng minh lựa chọn của cậu là chính xác, cậu vừa chạy vài bước đã nhìn thấy Hình Trú ở ngã rẽ hành lang. Hình Trú cũng nhìn thấy cậu và lũ côn trùng chạy theo phía sau.
"Đi theo tôi." Hình Trú bắt lấy cổ tay của Tương Dã đồng thời nhanh chóng quăng một quả bóng màu xám ra. Quả bóng lăn trên mặt đất mấy vòng rồi phát ra những âm thanh "xì xì", phun ra làn khói mù có mùi gay mũi.
Hai người nhanh chóng trốn vào căn phòng ngay bên cạnh, đóng cửa lại ngay lập tức, Hình Trú giải thích rằng: "Khói mù đó có thể quấy nhiễu tầm nhìn và nhận thức của lũ côn trùng."
Tương Dã vẫn không thể nào an tâm, còn Quyết Minh lại mừng rỡ nói: "Cuối cùng sếp cũng xuất hiện rồi." Rồi lại nhanh chóng hỏi: "Sếp vừa đi đâu vậy?"
"Vẫn luôn đi tìm cậu. Nếu tôi đoán không nhầm thì trong khách sạn này có một kết giới ảo cảnh, hơi giống với nguyên lý "Bát quái trận", là cánh cửa giữa sự sống và cái ch*t, cửa sống thì thông đến thế giới thực tại, cửa ch*t thì thông đến ảo cảnh, sống thì duy nhất còn ch*t thì vô tận. Cũng như cửa sống thì chỉ có một còn cửa ch*t thì sẽ nhiều vô kể, tất cả những lối vào đều giống những cánh cửa thông thường, cửa nhà vệ sinh trên tầng 2 là một trong số những cánh cửa hư ảo, mà cánh cửa thực tại duy nhất là cửa thang máy, cậu đi lên bằng thang máy sao?"
Tương Dã gật đầu. Lời của Hình Trú rất dễ hiểu, lúc cậu tách khỏi Hình Trú, thì Hình Trú đã mở cách cửa phòng tắm ra để kiểm tra, sau đó thì không thấy người đâu nữa.
Cánh cửa thực tại duy nhất là cánh cửa thang máy, mà thang máy là nơi duy nhất có điện ở trong khách sạn, hiển nhiên đó là chỉ dẫn mà kẻ đứng sau chuyện này để lại cho Tương Dã.
"Anh đi vào bằng cách nào?" Tương Dã truy hỏi.
"Phá cửa, leo từ thang máy xuống." Hình Trú đáp lại thật nhanh, sau đó lại mở cửa ra nhìn, thấy đám côn trùng có vẻ như bị lạc trong màn sương mù dày đặc rồi nói: "Tôi nghi ngờ kẻ đã bố trí kết giới đang trốn ở đây."
Tương Dã: "Tôi đã kiểm tra hết các căn phòng ở đây rồi."
Hình Trú: "Trong ảo cảnh có lẽ không chỉ có một tầng."
Khi lột bỏ ảo ảnh để nhìn thấy thực tại, các thực tại mà cậu đã nhìn thấy thì nhất định chúng sẽ là thực tại thật sao? Tương Dã có thể hiểu rõ sâu sắc, một người bị Sở Liên lừa qua rất nhiều lần như vậy, thì cậu vẫn mãi luôn giữ thái độ nghi ngờ đối với những thứ được coi là "thực tại" đó.
Hình Trú: "Cậu còn phát hiện ra trong khách sạn có chỗ nào kỳ lạ nữa không?"
Tương Dã hơi nhíu mày, rồi nhanh chóng trả lời: "Một con mèo màu đen."
"A." Quyết Minh nói cực nhanh: "Chẳng lẽ còn mèo đó là hoá thân của kẻ đứng sau chuyện này? Nó theo dõi cậu sao?"
Hình Trú: "Rất có thể. Chúng ta phải tìm ra nó."
Nhưng bên ngoài toàn là côn trùng, con mèo đen lại xuất quỷ nhập thần, làm thế nào để tìm đây?
Chuyện kì quái là vừa mới nhắc đến xong, con mèo đen kia đột nhiên xuất hiện.
Tương Dã vừa liếc mắt một cái đã thấy con mèo đen đang ở trên lan can ngoài ban công, con ngươi màu vàng kim của nó ở dưới ánh trăng giống như một viên ngọc đang phát sáng…
Nhưng trạng thái của nó có vẻ không giống với hai lần trước, thân người hơi cong lên, động tác chuẩn bị tấn công. Con ngươi mở to, răng thì nhe ra, dường như có thể nhào qua chỗ bọn họ ngay tức thì.
Hình Trú nhanh chóng rút súng ra, "Pằng" một tiếng, một viên đạn được b*n r*, quả nhiên là nhanh như chớp. Nhưng vào lúc đấy Tương Dã lại bất ngờ vươn tay ra ấn tay Hình Trú xuống một tí, khiến cho viên đạn bị lệch hướng và bắn vào gạch lát ở ngoài ban công.
"Cậu—" Hình Trú quay người định chất vấn thì thấy Tương Dã đã giơ súng lên, đặt ngay chính giữa hai đầu lông mày của anh.
Bầu không khí lúc này như ngưng đọng lại.
"Tại sao?" Sắc mặt Hình Trú cứng lại.
"Anh không phải Hình Trú." Giọng điệu của Tương Dã rất chắc chắn.
"Sao thế, sao thế?" Quyết Minh vội vàng nói xen vào, "Tương Dã, dù sao cũng đừng kích động, có gì chúng ta từ từ nói!"
Tương Dã: "Im miệng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!