Những ngày sau đó, Cục điều tra hình sự lại trở về những ngày tháng sóng yên biển lặng, thỉnh thoảng thì có nghe được tin tức của Trần Quân Dương và Trần Quân Đào truyền về. Một ngày sau bữa thịt nướng ngày hôm đó, Hình Trú đã chỉ đạo đôi song sinh này từ xa và thuận lợi bắt được được anh Bùi.
Anh Bùi là một người rất ngoan cố. Anh ta thà ch*t cũng không muốn bị bắt giống như người Lộc Dã, nhưng cũng sẽ không dễ dàng phối hợp. Trần Quân Đào phải tra hỏi anh ta mấy ngày mới lấy được một chút thông tin về Tống Linh giả.
Cô ta tên là Thù Âm, không biết đây có phải là tên thật của cô ta hay không nhưng khi cô ta liên hệ với anh ta tên này. Anh Bùi không phải là người Lộc Dã, cũng không biết nhiều lắm, theo như anh ta kể thì Thù Âm tới tìm anh ta cuối tháng tư năm nay, thù lao là năm trăm vạn, rất là hào phóng.
Nhưng Tương Dã lại nhận ra vấn đề khác từ trong đó.
Cuối tháng tư trùng với thời gian lão đầu mới mất, là khoảng thời gian mà Sở Liên quay về. Thù Âm coi như là thuộc hạ của ông ta, chi rất nhiều tiền để thuê côn đồ bên ngoài về làm việc cho mình, có thể thấy lúc đó Lộc Dã vẫn chưa chịu sự kiểm soát của Sở Liên, cho nên mới phải thuê người bên ngoài như vậy.
Cho đến tháng sáu, Thù Âm giả làm Tống Linh để ra tay với Tương Dã, lúc đó Sở Liên đã nắm Lộc Dã trong tay hơn nửa, nếu không người của Lộc Dã cũng sẽ không phối hợp như thế.
Nhưng cho dù thế nào đi nữa thì Tương Dã cũng không có bất kỳ cảm tình nào đối với những người đóng giả cha mẹ mình, hơn nữa bọn họ lại là người đoạt xác trực tiếp. Cho dù bây giờ trong thân thể kia là linh hồn của ai thì cũng vẫn là cơ thể ban đầu.
Đó chính là cha mẹ…của cậu.
Thậm chí Thẩm Duyên Chi giả kia càng giống trợ thủ của Thù Âm hơn. Anh Bùi nghe thấy Thù Âm gọi anh ta là A Lương, còn những người khác thì không biết, anh ta chỉ là liên lạc một chiều với Thù Âm, muốn dùng anh ta để dụ được cô ta xuất hiện thì rất khó.
Tuy nhiên việc thuận lợi bắt được anh Bùi cũng khiến cho sự tồn tại của nội gián ngày càng trở nên khó nắm bắt hơn. Rốt cuộc thì có nội gián hay không, rốt cuộc là ai vẫn còn là một câu hỏi lớn.
Trong quãng thời gian yên bình, cường độ huấn luyện của Tương Dã ngày một tăng lên.
Vào một ngày nắng nóng như thiêu đốt của tháng bảy, Tương Dã chính thức bước vào giai đoạn huấn luyện thứ hai, Lão Nhạc, Giản Hàn Tây và thậm chí cả Tông Miên đều thay phiên nhau đến để so găng với cậu. Nói là so găng nhưng đọc là "bán hành".
Quá trình trưởng thành của Tương Dã, chính là một quá trình đầy máu và nước mắt của một tân binh. Bất cứ ai trong Cục điều tra hình sự, ngay cả Lão Nhạc luôn thể hiện sự yêu mến dành cho các thế hệ sau đi nữa thì lúc hạ thủ cũng sẽ không lưu tình gì cả.
Cho bạn ăn hành một trận tơi tả, nhưng lại đưa nước, đưa khăn, quan tâm cuộc sống của bạn, ân cần hỏi han, dịu dàng xong thì lại đánh bạn tiếp, điều này thực sự khiến người ta chán nản muốn ch*t đi được.
Nhưng cũng nhờ có họ nhiều lần ra tay không nể tình như vậy mà sự dẻo dai của Tương Dã cũng được k*ch th*ch cực đại. Cậu càng bị ăn hành thì càng ổn định, ổn định đến mức cho tới phút cuối mà còn có thể bò dậy hỏi một câu: "Đánh sướng tay không?"
Tông Miên thờ ơ đáp lại: "Bình thường."
Giản Hàn Tây nói thật: "Cậu vẫn còn yếu quá."
Lão Nhạc cảm thấy vừa khó xử vừa đau lòng, ân cần hỏi han gấp đôi, thậm chí còn hận không thể gắp hết thịt trên bàn ăn cho Tương Dã.
Đối với Hình Trú…
Tương Dã tất nhiên sẽ không hỏi anh câu này, bởi vì những lúc cậu luyện tập cùng anh, cậu căn bản sẽ không thể tự mình bò dậy nổi. Lần nào huấn luyện cùng Hình Trú cũng sẽ thách đấu tới điểm cực hạn nhất, tập luyện xong cũng mất hết sức, cho nên cậu yên tâm thoải mái mà nằm đó, nhắm mắt lại như thể giây tiếp theo có thể chìm vào giấc ngủ.
Lần nào Hình Trú cũng không ngại phiền mà kéo cậu dậy, hoặc là trực tiếp cõng cậu về phòng luôn, đây là kinh nghiệm làm trợ giảng của anh―không được quá khắt khe với trẻ con.
Bùi Quang thường xuyên thấy cảnh tượng này. Thời gian dần trôi, nhìn vào đôi mắt tràn đầy kiên định của Tương Dã thì trái tim đang dao động của anh ta dần có được một loại năng lượng nào đó, nhưng anh ta cũng bắt đầu cảm thấy lo cho Tương Dã.
Lúc Văn Nguyệt đi rửa mấy bức ảnh mà cô đã chụp Tương Dã, sự lo lắng này đã đạt đến đỉnh điểm.
Văn Nguyệt đã chụp rất nhiều ảnh, không phải trong cùng một ngày, ghi lại quá trình trưởng thành của Tương Dã một cách chân thực. Cô không chỉ chụp mỗi Tương Dã, mà còn có Hình Trú, Tông Miên và mấy người khác nữa, ai cũng có thể xuất hiện trong máy ảnh của cô.
Suy cho cùng thì chỉ số nhan sắc của mọi người trong Cục điều tra hình sự đều cao, trừ Lão Nhạc ra.
Trong nhóm người này, Lão Nhạc giống như ông chủ của quán ăn sáng bên cạnh đi lạc vào vậy.
Trở lại vấn đề chính, Văn Nguyệt chọn đi chọn lại trong đống ảnh kia, cuối cùng chọn ra được hai mươi tấm mang đi rửa, giữ lại làm kỉ niệm. Trong đó đương nhiên là ảnh của Tương Dã nhiều nhất, mà Bùi Quang là người đầu tiên nhìn thấy những bức ảnh này, anh ta nhìn từng bức ảnh của Tương Dã, càng cảm thấy kỳ lạ.
Trong tất cả những tấm ảnh chụp chung, ảnh của Tương Dã chụp cùng với những người khác đều rất bình thường. Cũng không thể gọi là bình thường, dù sao thì theo quan điểm của Bùi Quang thì chính là những đồng đội bình thường, cho dù là đứng gần hay đứng xa thì cũng không có ảnh hưởng gì. Chỉ riêng khi đứng cùng Hình Trú, dường như giữa hai người bọn họ tồn tại một từ trường bí ẩn.
Trên thực tế cũng như vậy, Tương Dã đối xử với Hình Trú rất khác. Cậu sẽ nổi giận với Hình Trú nhưng lại chỉ nghe lời Hình Trú, có thể do Hình Trú là đội trưởng, cũng là anh đưa Tương Dã về, Tương Dã thân thiết với anh cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng Bùi Quang lại cảm thấy không giống, anh ta cẩn thận quan sát. Khi Tương Dã ở cùng với người khác, cậu yên tĩnh và kiêu ngạo, chưa kể việc không thân thiết với người lạ, cậu sẽ luôn cố ý giữ một khoảng cách nhất định đối với người khác, từ chối những tiếp xúc thân thể. Đương nhiên là trừ lúc huấn luyện ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!