Chương 35: (Vô Đề)

Ở đồng bằng Lộc Dã, rất ít người thích cười.

Ô Lệ Lệ thích cười, cha cô bé sẽ khen dễ thương, nhưng nếu Liên mà cười như vậy thì sẽ bị đánh một trận đòn thật đau. Nhưng người này trời sinh tính quật cường, dường như không bao giờ biết cúi đầu.

Ô Lệ Lệ không nhớ rõ đám người lang thang kia có tất cả bao nhiêu người, bị xếp thành một hàng đi theo sau đội ngũ, cùng mọi người di chuyển. Người Lộc Dã tuy độc ác nhưng họ cũng sẽ không tùy ý gi*t người, vì con người là đại diện cho sức lao động, cho dù ch*t một người cũng là tổn thất.

Nhưng hầu hết những người lang thang đó đều không có giày, cũng không có quần dày, chẳng hạn như Liên bị đánh vậy, trên người có vết thương nên thường không không theo kịp tốc độ di chuyển. Có những lúc cậu ta ngã lăn trên mặt đất, lúc thì bị kéo lê cả một đoạn đường, Ô Lệ Lệ còn tưởng rằng cậu ta sẽ ch*t.

Ô Lệ Lệ cảm mến cậu ta, vì cậu ta thích cười. Cô bé nhờ cha giúp cậu ta, cha cô bé gật đầu, sau đó bảo người cầm roi da đến.

Khi chiếc roi da đó quất xuống, trái tim của Ô Lệ Lệ như run lên, lúc này một thiếu niên cỡ tuổi như Liên bất ngờ lao ra từ phía sau đội ngũ, nhào vào người cậu ta và đỡ cho cậu ta một roi này.

Thiếu niên đó tên là Nguyên, là người thứ hai trong đám người lang thang mà Ô Lệ Lệ nhớ được.

Nguyên không có vẻ ngoài đặc biệt như Liên, khuôn mặt ngây thơ như trẻ con nhưng cậu ấy lại quá gầy, mái tóc thì khô như cỏ dại vậy, tất cả đều bình thường và không có điểm nào đặc biệt cả. Cậu ấy bảo vệ Liên, cậu ấy quỳ trên mặt đất, giọng nói khép nép cầu xin bọn họ tha cho Liên.

Sau đó, cậu ấy cõng Liên đi phía sau đội ngũ, nhưng cậu ấy lấy đâu ra đủ sức cơ chứ, gắng sức mà cõng, chân của Liên cũng bị kéo lê trên mặt đất. Cũng may là trên đồng bằng này chỉ có bùn đất, nếu không thì đôi chân đó có lẽ đã tàn phế rồi.

Nguyên còn có một người em gái.

Em gái cậu ấy thì càng bình thường hơn nữa, ăn nói nhỏ nhẹ, Ô Lệ Lệ không nhớ ra tên hay mặt mũi của cô bé kia trông như thế nào nữa. Cô ta chỉ nhớ hình ảnh ba người bọn họ đi phía sau đội ngũ, trông giống như một gia đình vậy.

"Về sau tôi không gặp lại bọn họ nữa, nơi bọn họ sống không giống chỗ nơi tôi sống." Ô Lệ Lệ nói.

"Vậy cô có biết việc bọn họ trộm chìa khóa không?" Hình Trú hỏi.

"Là bọn họ sao?" Dường như Ô Lệ Lệ nhớ ra điều gì đó, nhưng lúc đó quả thật là cô ta vẫn còn quá nhỏ, cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy, chỉ từng nghe qua cha cô ta nhắc đến, cho nên cô ta cũng không chắc chắn về chuyện này. Cô ta như hoài niệm điều gì đó rồi nói: "Có vẻ là có chuyện như vậy, nhưng tôi cũng không chắc lắm, hình như là có người lấy trộm chìa khóa, khoảng thời gian đó tính tình của các thầy tế đều không được tốt cho lắm.

Hình như còn có một người bị bắt về, tôi đứng từ xa nhìn qua một cái, bộ dạng sống dở ch*t dở, nhưng cũng không biết là ai…"

Là Tống Nguyên.

Tương Dã xâu chuỗi các manh mối lại với nhau và có được một câu chuyện tương đối hoàn chỉnh. Trong đoạn tin nhắn gửi cho Tống Linh, Tống Nguyên có cảnh báo rằng chính Sở Liên khiến ông ấy bị bắt.

Ba người từng nương tựa vào nhau mà sống nhưng tại sao cuối cùng lại trở mặt thành thù?

Sau khi suy nghĩ một lúc, Tương Dã lại nhìn xuống. Ô Lệ Lệ rời khỏi Lộc Dã lúc mười tám tuổi, đó là năm 2015, lúc đó Sở Liên đã mất tích được ba năm.

Ngoài chuyện của Sở Liên, Ô Lệ Lệ còn nói thêm về một số chuyện khác nữa, nhưng cô ta làm người tình nhiều năm như vậy, cũng chưa từng hỏi về chuyện của Lộc Dã, những chuyện mà cô ta biết đều là chuyện quá khứ, có thể không giống với Lộc Dã hiện tại.

Vội vàng nhìn lướt một lần, Tương Dã đặt tập tài liệu xuống, ngước mắt lên thì thấy Hình Trú ngồi đối diện đang xoa thái dương. Tra hỏi Ô Lệ Lệ đúng là một việc hao tâm tổn trí, ngay cả con người của công việc như Hình Trú cũng cảm thấy mệt mỏi.

Thế nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc, tối hôm qua Lão Nhạc về trước sẽ thay ca cho Hình Trú, xem xem có thể hỏi thêm được điều gì khác hay không.

Cùng lúc đó, bên phía Trần Quân Dương cuối cùng cũng có tin tức. Bọn họ đã tìm ra anh Bùi và sẽ nhanh chóng bắt anh ta lại.

Tương Dã không hứng thú với anh Bùi này lắm, anh ta chẳng qua chỉ là một tên côn đồ được thuê mà thôi, tuy nhiên nếu tìm được anh ta có lẽ sẽ biết được tin tức cha mẹ giả, nhất là Tống Linh giả kia. Bà ta xuất hiện bên cạnh Sở Liên, có lẽ sẽ biết được sau khi Sở Liên trốn thoát thì ở đâu.

Tất cả mọi thứ đều được sắp xếp ổn thỏa.

Lão Nhạc và Hình Trú tra hỏi liên tục, thế lực của Ninh Ngọc Sinh dần dần bị loại bỏ. Bên phía Tào Nguyệt không còn sự đe dọa nào nữa, mọi việc đang từng bước được thúc đẩy. Cô ấy đến cuối cùng vẫn là người vợ đáng thương. Trên mạng thỉnh thoảng vẫn bàn luận một vài lời không hay về cô ấy, tuy nhiên thì cũng không nói lên điều gì cả.

Ô Lệ Lệ bị nhốt vào phòng giam đặc biệt. Tuy rằng không có chứng cứ chứng minh cô ta trực tiếp hại người nhưng với tư cách là một người được lợi, lại xuất thân từ Lộc Dã nên vẫn cần phải điều tra thêm.

Còn về Tào Nguyệt, sau khi sắp xếp xọng thủ tục quyên góp ủy thác cho cơ quan chuyên môn, cô ấy lại quay về viện điều dưỡng. Chẳng qua là người theo dõi cô ấy lúc trước là Ninh Ngọc Sinh, còn bây giờ là Cục điều tra hình sự.

Không có bất kỳ chứng cứ nào trong chuyện của Ninh Ngọc Sinh chứng minh Tào Nguyệt có tội cả. Tuy nhiên người biết rõ sự thật đều hiểu, rốt cuộc Tào Nguyệt đóng vai trò gì trong chuyện này.

Không thể loại bỏ tình huống Sở Liên vẫn có thể liên lạc với cô ấy nên Cục điều tra hình sự vẫn sẽ tiếp tục theo dõi cô ấy. Ngắn thì mấy tháng, còn lâu thì mấy năm, tạm thời chưa thể xác định được con số cụ thể nào cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!