Chương 34: (Vô Đề)

Một câu khen thưởng cũng khiến Hình Trú cảm khó khăn còn Tương Dã thì đứng yên tại chỗ.  

Cậu thiếu niên mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, tạm thời không thể chấp nhận được việc mình lại đưa ra yêu cầu tuỳ hứng mà lại khác người như vậy, giống như một đứa con nít đang đòi kẹo từ người thân vậy. Nhất là khi nghe được tiếng cười trầm thấp bên tai, lỗ tai giống như bị lửa đốt, tự dưng nóng lên một cách bất thường.

Cậu quay đầu lại dùng ánh mắt ác liệt nhìn Hình Trú, dường như muốn dùng thái độ này để khiến đối phương hiểu được rằng cậu chỉ nhất thời lỡ miệng mà thôi. Nhưng vào lúc này cậu lại bắt gặp ánh mắt ngậm cười của Hình Trú, cả người đứng sững lại.

Lá cây khẽ đu đưa.

Cây hương xuân cao lớn ở mảnh sân bên cạnh đang dũng cảm nhô đầu ra để nhìn ngó xung quanh, trăng tuy sáng nhưng lại e thẹn nấp vào trong đám mây, có tiếng hát của ai đó vang lên từ phía xa, mang theo nỗi đau khổ triền miên.

"Anh muốn em, vứt bỏ tất cả để yêu anh,

Toàn thân tr*n tr**,

Chẳng còn gì sót lại,

…"

Dường như bài hát của Bùi Quang đã trở thành bài hát yêu thích của mấy quán bar bên đường.

Đầu óc của Tương Dã rối tung lên, suy nghĩ của cậu bị những cảm xúc khó hiểu cuốn vào, không khí lạnh như băng bị hít vào phổi chẳng mấy chốc mà bị thiêu đốt.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt của cậu mất tự nhiên như vậy thì Hình Trú cũng không làm khó nữa. Anh cười một tiếng, cười vì Tương Dã càng ngày càng có dáng vẻ của một thiếu niên, tươi sáng hoạt bát.

Như vậy rất tốt.

Anh không nhịn được mà giơ tay lên sờ tóc Tương Dã lần nữa, vừa rồi tên kia đã dùng dao cắt mất một lọn tóc nhỏ của cậu, nhìn xa thì không thấy rõ, nhưng nhìn gần vẫn có thể phát hiện ra. Hiện giờ Tương Dã chưa biết thì không có gì nghiêm trọng cả, nhưng nếu quay về mới phát hiện thì…

Nghĩ đến đây, bàn tay đang sờ tóc của cậu không khỏi dừng lại một chút.

Tương Dã thừa cơ hất tay anh ra, vẻ mặt nghiêm túc, "Ai muốn anh thưởng cái này cơ chứ."

Cậu có chút tan vỡ, muốn bản thân không xấu hổ thì phải cây ngay không sợ ch*t đứng. Chưa nói đến chuyện cây ngay không sợ ch*t đứng, mà còn phải mang vẻ mặt thờ ơ. Tuy nói Tương Dã là một người hay mất tự nhiên nhưng cũng không phải kiểu mất tự nhiên đến mức như vậy, huống hồ người đang đứng trước mặt cậu lại là Hình Trú.

Hình Trú nói: "Để tôi suy nghĩ đã."

Đội trưởng Hình nói ra là làm, cũng rất nghiêm túc đối với những chuyện như này.

Tương Dã "Ừ" một tiếng rồi quay người quay về, mặc cho bị vạch trần. Tương Dã quyết định không để ý Hình Trú sẽ thưởng gì cho mình.

Cùng lúc đó, ở phía bên ngoài thành phố, Tông Miên cuối cùng cũng bắt được Ô Lệ Lệ.

Tình hình hơi khác so với những gì cậu dự đoán, Ô Lệ Lệ bị vệ sĩ của Tào Nguyệt chặn lại, ban đầu cô ta khóc hết nước mắt, sau đó lại hoảng hốt xin tha, để họ thả cô ta đi. Nhưng cho dù cô ta có làm gì đi chăng nữa cũng không che giấu được sự thật cô ta là một người cực kỳ ngu ngốc.

Không có Ninh Ngọc Sinh, cô ta căn bản chẳng thể đánh lại được mấy vệ sỹ bình thường đó. Nhìn kỹ thì thấy cô ta còn đi giày cao gót để chạy trốn, đôi giày này còn là kiểu mới của quý này, vừa mới được bán ra mấy hôm nay.

"Chậc chậc chậc." Quyết Minh học theo giọng điệu của mấy bà gì ở trong công viên, phàn nàn với Tương Dã: "Cậu không biết đấy thôi, tôi mới đặc biệt đi kiểm tra một chút, đôi giày này được đặt vào ngày Ninh Ngọc Sinh ch*t, hai ngày trước mới có hàng. Cực kỳ quá đáng, quá đáng tới mức nếu Ninh Ngọc Sinh đang nằm trong quan tài mà biết được chắc cũng phải bật dậy mất. Ninh Ngọc Sinh thực sự không bao giờ ngờ được, gã ta thích Tào Nguyệt, nhưng Tào Nguyệt lại muốn gi*t gã ta.

Gã nuôi người tình nhỏ để giải sầu thì người tình lại coi gã ta như máy rút tiền, đây không phải ngẫu nhiên! Suốt ngày bắt chim nhạn, đâu ngờ đến việc bị chim nhạn mổ vào mắt chứ!"

Tương Dã không có ý kiến gì đối với việc này. Cậu được Hình Trú đưa về homestay, sau đó Hình Trú lại đưa tên kia đến đồn công an đối diện. Lão Nhạc, Giản Hàn Tây và Tông Miên đều đang trên đường về, muốn thẩm vấn thâu đêm, cố gắng không để con cá nào lọt lưới cả.

Quyết Minh luôn thông báo tiến độ thẩm vấn cho cậu, câu chuyện của Ô Lệ Lệ cũng nhanh chóng nổi lên khỏi mặt nước.

Đúng là Ô Lệ Lệ chưa từng chịu khổ bao giờ.

Đương nhiên, đối với đa số người sống trong xã hội hiện đại mà nói, cuộc sống ở Lộc Dã đúng là khổ thật. Nhưng so với cái kiểu khổ đến mức không thể không trộm chìa khoá để trốn thoát như Sở Liên thì Ô Lệ Lệ cũng coi như là được "cưng chiều" mà lớn lên.

"Tôi, tôi là con gái của một thầy tế, tôi biết rất nhiều chuyện, các người không thể gi*t tôi." Căn bản không cần phải bức ép, Ô Lệ Lệ đã chủ động khai báo lai lịch của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!