Cuộc thu lưới được quyết định vào buổi tối.
Lão Nhạc và Giản Hàn Tây phụ trách ra trận, Tông Miên giám sát Tào Nguyệt, Tương Dã cũng không nhàn rỗi. Cậu thay một bộ quần áo khác, ăn qua loa bữa tối rồi được Hình Trú dẫn theo đi ra ngoài.
Tương Dã vô cùng kinh ngạc với việc Hình Trú dẫn cậu ra ngoài, lại còn tới mấy nơi như quán bar bên đường nữa chứ. Chỉ có điều sau khi hai người đi vào quán bar thì đi thẳng lên tầng hai rồi lên sân thượng luôn.
Ở Kinh Châu có nhiều tòa nhà cao tầng, tầm nhìn từ chỗ này cũng không được coi là tốt lắm, nhưng vẫn có thể nhìn rõ được tòa nhà cao tầng cách đó không xa. Người của Lộc Dã đang trốn ở đó, tầng mười tám, là một câu lạc bộ đêm cao cấp.
Tiếng máy móc vù vù đột nhiên vang lên.
Tương Dã ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc máy bay không người lái bay trên đỉnh đầu. Hình Trú ở bên cạnh giải thích: "Nếu ở gần đây, Quyết Minh có thể điều khiển máy bay không người lái bay theo chúng ta."
Giọng nói hoạt bát của Quyết Minh cũng vang lên ngay lập tức: "Không sai, chính là tôi."
Bởi vậy có thể thấy được, thật ra vị trí hiện tại của Quyết Minh không xa Kinh Châu cho lắm. Tương Dã cũng không nhắc tới, quay đầu hỏi: "Anh dẫn tôi tới đây để tôi học hỏi cuộc hành động tối nay."
Hình Trú: "Ừ, nhìn kỹ vào."
"Đúng vậy đúng vậy, học đi đôi với hành mà. Chờ cậu chậm rãi quen rồi, sau này có thể ra ngoài làm nhiệm vụ với sếp, rồi qua một hai năm nữa cậu lại một mình phụ trách một nơi cũng không thành vấn đề." Quyết Minh cừa nói vừa điều khiển máy bay không người lái bay vài vòng trên đỉnh đầu Tương Dã, không dừng lại một giây nào.
Cũng may bên phía Lão Nhạc cũng chuẩn bị bắt đầu hành động rồi, cuối cùng máy bay không người lái cũng cũng bay về phía bầu trời đêm. Quyết Minh bận rộn phối hợp với hành động của Lão Nhạc nên không rảnh tám chuyện với bên này nữa.
Nhưng Tương Dã có thể nhìn thấy hình ảnh chân thực của máy bay không người lái được truyền qua điện thoại, bởi vì quay từ trên cao xuống, cậu lại đứng ở trên sân thượng, cho nên đột nhiên có cảm giác như đang dùng góc nhìn của Thượng Đế mà quan sát, cảm giác rất khác biệt.
Gió đêm đang thổi khiến Tương Dã cảm thấy bản thân mình lúc này bình tĩnh hơn bao giờ hết, nhưng lại có cảm giác hưng phấn khó tả đang sục sôi trong máu. Lão Nhạc không hổ là thành viên có kinh nghiệm dày dặn nhất Cục điều tra hình sự, tuy trông có vẻ bình thường, chẳng hề có chút cá tính nào như những người khác, nhưng chú ấy lại thắng về mặt kinh nghiệm phong phú.
Thứ mà Tương Dã thiếu nhất lại là kinh nghiệm, có thể đây chính là nguyên nhân Hình Trú muốn dẫn cậu tới hiện trường quan sát.
Mở màn cho cuộc hành động tối nay là cuộc đột kích kiểm tra của bên phía cảnh sát.
Lão Nhạc nhân cơ hội đó mà đột nhập vào, trước hết là đánh lừa những người đang trốn trong câu lạc bộ đêm, đợi đến khi bọn họ bắt đầu sinh cảnh giác, bắt đầu ứng đối, mới là lúc Cục điều tra hình sự ra sân.
"Người của Lộc Dã ẩn nấp nhiều nơi, hơn nữa mỗi một người trong bọn họ đều ẩn náu rất kỹ, cho nên không đến phút cuối cùng thì cậu mãi không thể chắc chắn được rằng sau lưng bọn họ có còn người khác đang ẩn trốn hay không." Hình Trú giải thích.
Tương Dã đã hiểu. Bước đầu tiên là cố ý để kẻ địch quay về, đợi đến khi tìm được nơi bọn họ ẩn náu, sau đó lại để cho cảnh sát đi dò xét là bước thứ hai. Khi cảnh sát xuất hiện, người của Lộc Dã chắc chắn sẽ không ra tay ngay lập tức, bọn họ sẽ cảnh giác, sẽ tìm cách liên hệ với đồng bọn để nhắc nhở nhau. Nếu như bọn họ vẫn còn người núp trong bóng tối, vậy đây chính là lúc bọn họ dễ bại lộ nhất.
Vào ban ngày, Lão Nhạc đã ngụy trang thành một nhân viên bảo trì bình thường vào câu lạc bộ đêm để lắp đặt thiết bị nghe lén. Quyết Minh cũng hack vào hệ thống bảo vệ của câu lạc bộ đêm, theo dõi toàn bộ nhất cử nhất động của bọn họ.
Cùng lúc đó, người đứng sau câu lạc bộ đêm này cũng trồi lên khỏi mặt nước, Ninh Ngọc Sinh cũng đầu tư vào đây. Chỉ có điều gã ta không dùng danh nghĩa của mình, mà là mượn tay người khác.
Người gã ta mượn tay này chính là giám đốc của câu lạc bộ đêm, ngoài cánh tay thứ hai của ông chủ ra. Chính là người đã tập kích Tào Nguyệt, mang mùi trầm hương về đây, cũng khiến cho câu lạc bộ đêm bị bại lộ trong tầm mắt của Cục điều tra hình sự. Nếu không thì trong thời gian ngắn Lão Nhạc cũng không thể tìm ra chỗ này được.
Trước khi Tương Dã tới đã xem qua nhưng tài liệu liên quan.
Cuộc điều tra nhằm vào tập đoàn Ninh Hải đã có báo cáo sơ bộ, Ninh Ngọc Sinh đã cắm rễ ở Kinh Châu mấy năm, đã phát triển ra một mạng lưới quan hệ khổng lồ. Không chỉ có người của Lộc Dã, còn có người bình thường không biết chuyện. Lợi ích mãi là mối quan hệ tốt nhất, cứ lấy ví dụ như ông chủ của câu lạc bộ đêm, gã ta vốn không biết sự tồn tại của Lộc Dã, nhưng những lợi ích mà Ninh Ngọc Sinh mang lại cho gã ta cũng đủ khiến gã ta leo lên con thuyền giặc này.
Nhìn chung thì tên giám đốc kia không phải là người đoạt xác, mà là người dùng chìa khóa để ra ngoài, cho nên bối cảnh thân phận cũng khó mà điều tra được. Mà gã ta vừa vội vàng vừa cố chấp báo thù cho Ninh Ngọc Sinh như vậy thì chắc gã ta cũng là tâm phúc của Ninh Ngọc Sinh.
Tình hình cụ thể hơn thì chờ bắt được gã ta mới nói tiếp được, mà bên phía Quyết Minh đã nhanh chóng có đột phá.
"Quả nhiên vẫn còn giấu người, bên này vừa hành động thì liền có người không kiềm chế được nữa. Có điều người này lại hơi bất ngờ đó, chúng ta mới bắt đầu đã tập trung chú ý những người trong nội bộ của tập đoàn Ninh Hải, còn tưởng rằng Ninh Ngọc Sinh sẽ sắp xếp vài người của Lộc Dã vào đó làm tâm phúc, tuyệt đối không ngờ tới—gã ta sắp xếp người làm người tình của mình."
Tương Dã và Hình Trú liếc nhau một cái, hỏi: "Ô Lệ Lệ?"
Quyết Minh nói: "Đúng vậy. Người phụ nữ này cũng núp kĩ thật đấy, mấy lần điều tra trước chúng ta đều bỏ qua cô ta, có điều có lẽ cô ta cũng không phải muốn báo thù cho Ninh Ngọc Sinh cho lắm nên chỉ mới có như vậy mà đã chạy rồi, còn chạy rất nhanh nữa chứ. Nhưng không cần lo lắng, Đại Miên Hoa đã đi chặn cô ta rồi."
Hình Trú: "Tào Nguyệt đâu?"
Giọng điệu Quyết Minh trở nên vui sướng: "Đi cùng rồi. Đại Miên Hoa cũng thật là, dẫn vợ chính đi bắt tiểu tam, đúng là cảnh tượng thế kỷ mà. Có lẽ đến lúc đó anh ấy muốn để Tào Nguyệt và Ô Lệ Lệ nắm tóc nhau còn anh ấy thì ở bên cạnh tiêu cực lười biếng, ha ha ha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!