Chương 29: (Vô Đề)

"Nhưng vẫn không có chứng cứ đúng không?" Tương Dã hỏi.

"Đúng vậy." Quyết Minh nói: "Ninh Ngọc Sinh đúng là b**n th** lắm luôn. Bản thân thì bao nuôi tiểu tam bên ngoài mà còn mua chuộc cả người của viện điều dưỡng để theo dõi vợ nữa chứ, gã mà không phải là một tên cuồng kiểm soát thì là thiếu tình thương từ nhỏ. Nhưng cũng bởi vì vậy mà người của viện điều dưỡng mới có thể làm nhân chứng cho Tào Nguyệt, trong hơn một tháng gần đây, Tào Nguyệt chỉ bước ra khỏi của một lần.

Cô ấy đã đến thư viện thành phố Kinh Châu, nhưng đoạn video được camera ở thư viện thu lại đã bị mất, không có chứng cứ cho thấy cô ấy đã gặp Sở Liên. Tất cả các phương thức liên lạc của cô ấy đều sạch sẽ và không có gì bất thường cả."

Nếu Ninh Ngọc Sinh không sắp xếp cho Liên Sở sống ở số 17 vườn hoa Quan Sơn thì người đứng tên của căn nhà là Ô Lệ Lệ dĩ nhiên trở thành kẻ tình nghi đầu tiên.

Ô Lệ Lệ là ai? Là người tình, là tiểu tam, là người bị chửi rủa, chẳng thể vẩy nước bẩn lên người vợ được.

Hơn nữa trong toàn bộ câu chuyện này, Tào Nguyệt chính là người bị hại nặng nhất. Người yêu và cha mẹ của cô ấy đã ch*t bởi vì "Ninh Ngọc Thành" đoạt xác kia. Nếu cô ấy muốn trả thù thì cho dù là người có lòng gan dạ sắt nhất cũng sẽ cảm thấy có thể tha thứ.

Tương Dã rất tò mò Cục điều tra hình sự cuối cùng sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

Nhưng trước mắt thì cần giải quyết chuyện của Bùi Quang đã. Tương Dã nhìn Hình Trú, hỏi ý kiến của anh. Hình Trú giống như đang muốn kiểm tra cậu, hỏi: "Cậu cảm thấy nên làm như nào?"

Tương Dã: "Mang anh ta về Cục điều tra hình sự thì tiện hơn đúng không?"

Hình Trú: "Đúng."

Tương Dã cười cười: "Vẫn nên để anh ta làm một chút thủ tục đã."

Dứt lời, Tương Dã đi đến trước mặt Bùi Quang rồi ngồi xuống, ánh mắt bình thản nhìn anh ta, hỏi: "Anh tới đây để làm gì?"

Bùi Quang đang khóc ngẩng đầu lên, không thể nói được lời nào.

Tương Dã lấy di động ra, mở lệnh truy nã Liên Sở mà Quyết Minh gửi cho cậu ra, hỏi: "Anh đang tìm người này sao?"

Bùi Quang sợ run, vì cực kì kinh hãi mà nước mắt cũng ngừng rơi.

Tương Dã nói: "Ông ta tên là Sở Liên. Nếu anh không tin thì có thể đi vào trong đó, nói cho cảnh sát những gì anh biết, mọi chuyện sẽ có câu trả lời."

"Ầu mài gọt!" Quyết Minh sôi nổi tuôn một tràng trong tai nghe: "Đúng là bậc thầy nhân sinh về giải đáp thắc mắc, không hổ danh là Tể Tể của Cục điều tra hình sự của chúng ta mà."

Tương Dã tự động bỏ ngoài tai lời nói của Quyết Minh. Tuy Bùi Quang không nghe thấy nhưng anh ta đang rất mơ hồ. Anh không biết sao Tương Dã lại xuất hiện ở đây, cũng không biết tại sao lệnh truy nã người kia lại đang trên tay cậu, mọi thứ đã vượt quá phạm vi nhận thức của anh ta.

Điều quan trọng hơn là sếp của Tương Dã cũng ở đây, toàn thân toát ra phong thái nguy hiểm khiến Bùi Quang cuối cùng cũng phản ứng kịp thời—có chỗ không đúng cho lắm, chỉ e là chuyện này không hề đơn giản như anh ta nghĩ.

Nhưng chuyện đã đến nước này.

Đúng vậy, chuyện đã đến nước này rồi còn trốn tránh thì được gì nữa.

Cuối cùng Bùi Quang cũng lau khô nước mắt, lấy hết dũng khí, quyết định đi vào cục cảnh sát để nói hết mọi chuyện ra. Tương Dã cũng không cản anh ta lại, im lặng đứng một bên nhìn anh ta đi vào trong.

Chưa đầy mười lăm phút, Bùi Quang đã đờ đẫn ước ra khỏi đồn cảnh sát.

Tương Dã đang ngồi trong chiếc xe SUV ăn khoai lang nướng, cậu đang ăn một củ khoai cực kỳ to, phải hai tay mới cầm hết được. Cậu ăn một cách chậm rãi, nhai một cách vô cảm, thấy Bùi Quang đi ra, lúc này cậu mới chậm rãi nói một câu: "Lên xe đi."

Bùi Quang: "Không cần, tôi đợi người…"

Tương Dã: "Người anh chờ chính là tôi."

Quyết Minh lại thông qua hệ thống thu giọng nói trên xe mà xen vào một câu: "Là duyên phận khiến chúng ta gặp nhau."

Tiểu Tinh Linh này đáng ghét thực sự.

Tương Dã muốn nhét củ khoai lang trong tay vào miệng Quyết Minh, để cậu cũng cảm nhận được tình yêu từ đội trưởng một chút, tốt nhất là có thể nghẹn đến mức không nói được câu nào nữa. Nhưng Tương Dã chẳng thể làm được nên chỉ không cảm xúc mà nhìn Bùi Quang: "Đi thôi, cụ thể chuyện này trở về rồi nói sau."

Bùi Quang cứ ngơ ngẩn như vậy mà lên xe, trực giác mách bảo anh ta rằng Tương Dã sẽ không hại mình, nhưng anh ta vẫn hơi lo lắng bất an. Lúc nãy bên phía cảnh sát nói rằng vụ án liên quan đến Sở Liên đã được giao tổ chuyên án, do tổ chuyên ân phụ trách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!