Chương 28: (Vô Đề)

Một dải đèn giống như dải ngân hà, chia thành phố ra làm hai.

Tương Dã ngồi trong xe của Hình Trú, bọn họ đang ở giữa dải ngân hà, nghe tin tức buổi tối trên radio và lái xe về nhà. Tin tức hôm nay tập trung vào vụ án ở vườn Quan Sơn, doanh nhân bất động sản nổi tiếng bị gi*t một cách dã man. Cư dân mạng bỗng trở thành những Sherlock Holmes nhiệt tình phá án, hết phiên bản này đến phiên bản khác của câu chuyện được tạo ra, càng ly kì càng gây chú ý.

Ở dải đèn bên này, một trong những nhân vật chính của câu chuyện đang nói lời tạm biệt quá khứ.

Cho dù là ở phiên bản nào thì sự tồn tại của Ô Lệ Lệ luôn bị phanh phui, còn Tào Nguyện đều được dư luận đồng cảm. Một người vợ dịu dàng độ lượng nhưng sức khỏe không tốt, sao có thể đối diện với biến cố đột ngột như vậy? Cô giúp việc trong nhà đó cũng cực kỳ lo lắng, chỉ cần nghe trên lầu có tiếng động nhỏ thôi là chạy lên lầu ngay lập tức, rất sợ Tào Nguyệt nghĩ quẩn.

"Bà chủ? Bà chủ?" Cô giúp việc cẩn thận đẩy cửa phòng ngủ chính ra thì thấy Tào Nguyệt đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, chân trần ngồi xổm trên mặt đất đốt thứ gì đó.

Bà sợ hết hồn, vội vàng chạy tới, nhưng lại thấy Tào Nguyệt giơ tay làm động tác im lặng, "Suỵt."

Cô giúp việc đứng im không dám động đậy, cẩn thận quan sát Tào Nguyệt, sau đó lại nhìn mấy thứ trên mặt đất, chẳng hiểu sao lại chợt cảm thấy khó chịu. Bà nhận ra được cái dùng để đốt đồ kia, đó là đồ cổ mà Ninh Ngọc Sinh mua từ một lần đấu giá vào năm mới, một cái chậu có giá phải trên một triệu tệ.

Bây giờ, cái chậu cổ này đang bị Tào Nguyệt đặt bừa xuống đất, châm lửa rồi ném đồ vào. Ảnh, thư tay hay mấy thứ khác, tuy là không thể nhìn thấy hình dạng ban đầu nữa, nhưng thiết nghĩ tất cả đều liên quan đến Ninh Ngọc Sinh.

Nghĩ đến đây, lòng bà chợt thắt lại, an ủi: "Bà chủ, bà chủ đừng buồn quá. Buổi tối lạnh lắm, nên đi nghỉ sớm đi ạ."

Cô giúp việc còn muốn nói chồng bà chủ đã ngoại tình từ lâu rồi, không cần phải lãng phí bản thân vì một người đàn ông như thế. Bà lặng lẽ nhìn, vốn tưởng tình cảm của bà chủ với ông chủ đã phai nhạt từ lâu, nếu không thì làm gì có chuyện năm nào cũng ở trong viện điều dưỡng mãi không chịu trở về, cũng chưa từng hỏi chuyện trong nhà. Không ngờ ông chủ vừa ch*t thì bà chủ còn đau khổ như vậy, vậy nên lời nói ra đến miệng nhưng lại khó mà nói ra.

Tào Nguyệt ném một ít đồ cuối cùng vào chậu lửa, cô giúp việc đỡ cô ấy ngồi xuống ghế, hỏi: "Bà tới nhà tôi cũng được mấy năm rồi nhỉ?"

Cô giúp việc gật đầu: "Vâng ạ, cũng được bảy tám năm rồi, hồi đó bà chủ…vừa mới kết hôn."

Ký ức bấy lâu được khơi ra, lời nói của cô giúp việc dần mang theo thổn thức. Nhớ khi ông bà chủ vừa mới kết hôn, cũng từng có những giây phút ân ái, bầu không khí trong nhà rất hạnh phúc. Ông chủ thì chăm chỉ làm việc nhưng cũng chăm lo cho gia đình, bà chủ thì lúc nào cũng tươi cười cả, thậm chí còn định lén mang thai, muốn cho anh ông chủ một bất ngờ.

Kỉ niệm đã từng tốt đẹp như vậy sao lại dần bị lãng quên mất chứ?

"Anh ta yêu tôi." Cao Nguyệt đột nhiên nói.

Cô ấy quay đầu nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, không biết nhớ lại chuyện gì mà rơi nước mắt. Cô giúp việc luống cuống không biết nên an ủi cô ấy như thế nào, mà lời Tào Nguyệt nói tiếp theo càng khiến bà không biết phải trả lời như thế nào.

"Trước đây dù anh ta có bận bịu thế nào đi chăng nữa thì cuối tuần nào cũng mua cho tôi một bó hoa tươi thật đẹp, dù đó là hướng dương hay là cúc họa mi, anh ta bảo là thích những loài hoa giàu sức sống có thể nhìn thấy trên những cánh đồng. Nhưng sau này tôi cũng quên mất, chẳng biết từ khi nào lại biến thành hoa hồng, từ trước giờ anh ta không thích hoa hồng…"

Tào Nguyệt đang nói vừa còng lưng từ từ, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhưng vẫn không ngăn được nước mắt chảy xuống. Cô ấy khóc ra tiếng, mang theo muôn vàn tự trách và hối hận, nhưng không một ai bên cạnh có thể hiểu được.

Ở dải đèn bên kia, chiếc xe buýt đang chở Bùi Quang đi về phía cuối thành phố.

Anh ta đang đeo tai nghe dựa vào cửa sổ, cũng giống như bao người thành thị vào lúc đêm về, tranh thủ chút thời gian ít ỏi mà hóa thân thành diễn viên chính trong một bộ phim. Rất nhiều người đã từng làm chuyện như thế này, nghe một bài hát buồn trên chuyến xe muộn, nỗi buồn chợt tan vỡ, là trút hết ra, cũng là buông thả trong chốc lát.

Nhưng mà trong tai nghe của Bùi Quang chẳng phát bài hát nào, mà người hát chính là anh ta.

Anh ta rút điện thoại ra mấy lần rồi mở trình duyệt, gõ các từ khóa như "Giang Châu", "Tòa nhà mục nát", "Sụp đổ" vào ô tìm kiếm, gõ xong thì lại sợ sệt không dám ấn tìm kiếm.

Cứ vậy mà lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng anh ta mới dám ấn xuống. Tin tức hiện ra cũng không nhiều lắm, anh ta nôn nóng lướt xem, không thấy tin có người ch*t nhưng anh ta cũng không thể nào trút bỏ được cảm giác nặng nề.

Chuyện này dồn ép anh ta quá lâu, anh ta chẳng muốn suy nghĩ xem Tương Dã có lừa anh ta hay không nữa, chẳng có nghĩa lý gì nữa cả. Anh ta dùng ngón tay chạm vào màn hình để thoát khỏi trình duyệt rồi nhấn vào Wechat.

Tin tức mới nhất vẫn nằm trong tin nhắn từ biệt mà người đại diện gửi cho anh ta trong buổi biểu diễn.

"Cậu tự làm cho tốt đi."

Rồi rốt cuộc thế nào mới là "tốt" chứ?

Rốt cuộc con đường nào mới đúng đây?

Bùi Quang dựa vào cửa kính, hết trạm này đến trạm khác, cũng chẳng biết nên đi đâu hay có thể về đâu nữa.

Đợi đến khi sắp đến bến cuối tài xế nhắc xuống xe thì anh ta mới bối rối chạy xuống, hít thở không khí ban đêm lành lạnh, đầu óc có chút tỉnh táo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!