Mặc dù Hình Trú bảo Tương Dã xuống dưới lầu để huấn luyện nhưng khi Tương Dã vừa xuống thì anh lại ra ngoài mất rồi. Người lập kế hoạch huấn luyện cho Tương Dã trở thành Tông Miên, còn lão Nhạc và Giản Hàn Tây tiếp tục điều tra chuyện của Ninh Ngọc Sinh.
Ninh Ngọc sinh là người nắm giữ tập đoàn Ninh Hải suy ra địa vị của gã ở Lộc Dã cũng sẽ không thấp, bình thường tạo không ít thuận lợi cho người Lộc Dã. Cần phải tra thật kỹ, nói không chừng có thể tìm được manh mối nào đó. Trong tập đoàn Ninh Hải, có thể không chỉ có một mình Ninh Ngọc Sinh là "ma" được.
Khi Hình Trú không ở đây, Tiểu Tinh Linh lại tiếp tục online, miệng nói không ngừng nghỉ. Lúc thì nói một số tiến triển mới nhất của cuộc điều tra với Tương Dã, lúc thì tám chuyện bát quái, cả đội để cho cậu nói một mình.
Tương Dã thì lại hoàn toàn trái ngược với Quyết Minh, cậu vẫn luôn im lặng, không nói nhiều mà chỉ tập trung huấn luyện. Cậu khá nghiêm khắc với bản thân, thậm chí còn yêu cầu tăng thêm thời gian luyện tập nữa.
Tông Miên: "Cậu không cần quá nghiêm khắc với bản thân, vốn dĩ thời lượng tập luyện đã rất nhiều rồi."
Tương Dã: "Vâng."
Ngay sau đó Tông Miên phát hiện ra, Tương Dã ngoài miệng nói "Vâng" nhưng căn bản lại chẳng nghe lời người khác. Đây là một người cực kỳ có chủ kiến, một khi đã nhận định việc gì đó thì dù người khác có nói toạc cả miệng cũng vô ích.
Đối với một người lười như Tông Miên thì đương nhiên lựa chọn tốt nhất là—không nói.
Thôi cứ đợi đội trưởng quay lại rồi tố cáo sau vậy.
Nhưng chuyện Tông Miên không ngờ là đợi tới khi Hình Trú quay lại thì Tương Dã lại đánh đòn phủ đầu trước. Khi đó trời đã gần tối, cũng không biết Hình Trú đã đi đâu, mãi đến lúc hoàng hồi mới về.
Anh vừa vào nhà đã gặp phải Tương Dã, thì thấy cậu nhăn mũi, hỏi: "Anh hút thuốc à?"
Hình Trú đứng hình mất năm giây.
Tương Dã dịch lại gần ngửi một cái, mùi thuốc lá tràn vào lỗ mũi, khiến cậu có cảm giác cổ họng ngứa ngáy khó chịu ngay lập tức. Cậu nhanh chóng quay đầu lại bịt chặt mũi, nhưng vẫn ho khan một tiếng.
Hình Trú: "Cậu không chịu được mùi khói sao?"
Tương Dã nói khẽ: "Ừm."
Thấy sắc mặt cậu vẫn còn hơi tái nhợt, trải qua huấn luyện mấy bữa rồi mà vẫn chưa cải thiện được, Hình Trú nhíu mày, cuối cùng nói: "Sau này tôi sẽ chú ý hơn."
Nói xong, anh gọi Tông Miên lại xem Tương Dã rồi quay người lên lầu thay quần áo tắm rửa. Tông Miên nhìn theo bóng lưng anh, bỗng chốc chìm vào im lặng, anh ta còn chưa kịp tố cáo mà.
Hơn nữa anh ta dám bảo đảm, mặc dù cơ thể Tương Dã có hơi hư nhược hơn so với người bình thường chút nhưng cũng không yếu đuối đến mức như vậy.
Bạn nhỏ này quả là không đơn giản mà.
Tông Miên quyết định im miệng, không nên dính vào chuyện của người khác, đứng bên cạnh hóng chuyện thú vị hơn.
Không lâu sau Lão Nhạc và Giản Hàn Tây cũng quay về. Lão Nhạc ngồi xuống, uống cạn nửa cốc nước, nói: "Quan hệ của người ở Ninh Hải quá phức tạp. Đấu tranh nội bộ cực kỳ nghiêm trọng, toàn là cáo già trên thương trường, đều không dễ nói chuyện chút nào. Không biết rốt cuộc Ninh Ngọc Sinh cũng chẳng phải thứ ra trò gì cả, nhìn bên ngoài thì tích cực làm từ thiện nhưng thực chất là để rửa tiền, hướng đi của số tiền kia cũng rất có vấn đề.
Quan trọng nhất là gã không chỉ có một người tình, thậm chí còn…"
Lão Nhạc đang nói thì đột nhiên úp úp mở mở, trông có vẻ khó nói. Văn Nguyệt nhạy bén ngửi thấy mùi bát quái, cô tò mò hỏi đến cùng: "Thậm chí còn thế nào dạ?"
Giản Hàn Tây thấy Lão Nhạc không lên tiếng, đang còn nghĩ còn có cái gì nữa rồi cao giọng đáp ngay: "Bao nuôi đàn ông."
Văn Nguyệt: "Wow"
Lão Nhạc: "…"
Văn Nguyệt: "Ai thế?"
Lão Nhạc: "Là một nam minh tinh, nhưng không thành công, bị người ta từ chối rồi. Có điều cô phải giữ bí mật chuyện này đấy, không lại hủy hoại sự nghiệp của người ta."
Nhưng Văn Nguyệt cực kỳ tò mò, cô chỉ muốn biết người đàn ông xui xẻo bị Ninh Ngọc Sinh vừa ý là ai, muốn thỏa mãn sở thích hóng chuyện của mình. Nói hết nước hết cái, cuối cùng lão Nhạc cũng nói cho cô biết tên, nhưng cái tên này nghe rất lạ, cô chớp mắt hỏi: "Bùi Quang? Bùi Quang là ai? Mọi người có biết là ai không?"
Giản Hàn Tây và Tông Miên đều không quan tâm đến làng giải trí đương nhiên không biết. Tiểu Hùng đi ngang qua nghe được cái tên này cũng phải lắc đầu lia lịa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!