Tin tức của Giang Châu còn chưa truyền tới, chuyện liên quan tới Tiền Tần trên mạng lại vẫn cứ sôi sùng sục như cũ.
Vừa sáng sớm, những người đi làm buổi sáng vừa mở mạng xã hội ra thì thấy Tiền Tần lại lên hot search. Lần này lại là chuyện mới, vào lúc hơn ba giờ rạng sáng, Tiền Tần đang trên đường tới sân bay thì xảy ra tai nạn xe. Tuy đã cứu được mạng rồi, nhưng hai chân bị gãy, chắc có lẽ phải ngồi xe lăn một khoảng thời gian rất dài.
Có cư dân mạng suy đoán rằng gã không chấp nhận được bị chửi mắng nên muốn ra nước ngoài lánh nạn, nhưng ông trời có mắt, đụng cho gã vào bệnh viện, sắp xếp rõ ràng minh bạch.
Quan điểm này đạt được nhiều người đồng ý nhất, nhưng điều mà mọi người quan tâm hơn vẫn là tác giả gốc của bức tranh rốt cuộc thế nào rồi.
Sức mạnh của cộng đồng mạng rất lớn, chuyện ấy vẫn hot đến tận bây giờ, tên của Tương Tề đã trở nên phổ biến từ lâu. Những bức ảnh của ông ấy khi còn ở trường học, hay một số tác phẩm mà ông ấy đã từng công bố qua lời kể của bạn học và giáo viên năm đó của ông ấy, dần dần phác họa ra hình ảnh người họa sĩ trẻ một cách đầy đủ nhất.
Bọn họ không biết Tương Tề đã mất nên dốc sức tìm ra ông, muốn ác có ác báo, cũng muốn người bị hại lấy lại được công bằng, đấy mới chẳng phải là kết cục viên mãn sao?
Nhưng cho dù làn sóng trên mạng có lớn thế nào đi chăng nữa thì Tương Tề vẫn không hề xuất hiện. Dư luận khoác một tấm khăn che mặt thần bí lên cho ông ấy, các thể loại phiên bản về câu chuyện này được truyền đi rộng rãi, ông ấy tựa như ánh trăng sáng trên bầu trời, càng tuyệt đẹp lại càng khiến cho người ta muốn tìm tòi nghiên cứu; càng không hoàn mỹ lại càng làm cho người ta khó mà quên được.
Tiền Tần rơi xuống khỏi thần đàn, còn Tương Tề lại được nâng lên thần đàn.
Tất cả mọi người đều muốn chiêm ngưỡng sự kinh diễm của bức tranh"Ai diễm" gốc, nhưng Tiền Tần lại không đưa ra được nên tội lại tăng thêm một bậc nữa, thực sự trở thành chuột chạy qua đường mọi người kêu nhau đánh.
Đối với sóng gió trên mạng, Tương Dã xem một chút rồi cũng không quan tâm nhiều nữa. Cuối cùng cậu cũng được tháo thạch cao bó bột, chỉ cần không vận động mạnh, đi bộ từ từ thì không sao cả.
Đại Miên Hoa nói thân thể cậu hư nhược nên châm cứu cho cậu thêm hai kim nữa. Lúc nào Đại Miên Hoa khám bệnh cho người khác cũng lẩm bẩm một mình, cũng không biết đang thì thầm cái gì, cuối cùng còn nói: "Tôi pha một ít thuốc để cậu tắm thuốc vậy."
Sau một buổi sáng, toàn bộ homestay đều biết thân thể Tương Dã không xong rồi. Rõ ràng Tương Dã của hôm nay và hôm qua chẳng khác nhau tẹo nào nhưng ai nấy nhìn thấy cậu cũng không nhịn nổi mà hỏi han vài câu.
Tương Dã được quan tâm chăm sóc lắm cũng quen, bịt tai lại, không thương ai hết.
Lão Nhạc đã liên lạc với sư phụ của chú ấy, nhưng sư phụ của chú ấy đã giải ngũ, dựa theo quy tắc thì Lão Nhạc không thể tiết lộ chuyện của Cục điều tra hình sự cho ông ấy. Mà trong lòng sư phụ của chú ấy vẫn luôn canh cánh chuyện của Sở Liên, đã nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa buông xuống, hễ cứ có chút manh mối gì là sẽ báo cáo lên ngay lao tức, sẽ không chờ tới bây giờ, cho nên Lão Nhạc cũng không hỏi thăm được gì cả.
Tình cảm của ông ấy với Cục điều tra hình sự rất sâu đậm, lại là người duy nhất miễn cưỡng được xem như là "cộng sự" của Sở Liên, cho nên ông ấy là người bị đả kích lớn nhất đối với tin tức có thể Sở Liên là thủ lĩnh của Lộc Dã. Bởi vì chuyện phản bội Cục điều tra hình sự với việc ấp ủ dị tâm ngay từ đầu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Sư phụ đã nhắc đi nhắc lại, tình đồng đội nhiều năm như vậy, sao có thể toàn là giả được chứ?
Lão Nhạc nghĩ mãi cũng không thông nên quyết định làm việc để khiến bản thân sao lãng. Vừa lúc tối qua mưa, trong sân có rất nhiều lá cây rơi xuống, nhìn hơi lộn xộn, chú ấy bèn đoạt công việc của Tiểu Hùng mà quét dọn vệ sinh ở đó.
Những người khác của Cục điều tra hình sự thấy chuyện quái dị như vậy nhưng cũng chẳng kinh sợ, thậm chí Tiểu Hùng chủ động nhường chỗ, chạy sang bên cạnh nghỉ ngơi.
Tương Dã đi ngang qua phòng khách thì thấy Trần Quân Dương đang xem hoạt hình "Chú vịt trinh thám". Chuyện gì đã khiến cậu ta bỗng nhiên vứt bỏ những bộ phim truyền hình gia đình trong nước mà lại đi xem phim hoạt hình cơ chứ?
Thấy vẻ mặt của cậu ta đầy nghiêm túc, còn nhíu mày nữa chứ, ai không biết còn tưởng cậu ta muốn mượn hai chữ "thám tử" để tăng chỉ số thông minh của mình.
Đợi đến lúc tin tức của Giang Châu truyền tới thì trời cũng đã sắp chạng vạng rồi.
Người nhận được tin tức đầu tiên là Tương Dã, cảnh sát địa phương thông báo cho cậu rằng nhà của cậu sụp rồi. Tương Dã cầm điện thoại sửng sốt ra vài giây, mới kinh ngạc thốt lên: "Nhà sập rồi?"
Mà câu tiếp theo cảnh sát nói với cậu thì không còn là kinh ngạc như vậy nữa. Gì mà giường ở dưới tầng hầm, gì mà xiềng xích và lá bùa, khiến cậu chợt nhớ tới hai cái tên—Tương Tề và Sở Liên!
Cậu gần như là đứng lên ngay lập tức, lao ra phòng khách, xông vào phòng huấn luyện tìm được Hình Trú. Còn chưa kịp thở đều đã nắm lấy cánh tay Hình Trú: "Đưa tôi quay về Giang Châu!"
"Sao vậy?" Hình Trú trở tay đỡ lấy cậu.
Tương Dã nói nội dung cuộc điện thoại cho anh nghe, nói nhanh đến bùa Tỏa Linh mà Tương Tề đã từng vẽ: "Đó không phải là bùa sao? Tỏa Linh nhốt ai? Là Sở Liên!"
Tầng hầm không một ai biết, giường có xiềng xích, vừa nhìn đã biết đó chính là nơi giam giữ.
Ai giam ai ở bên trong?
Chuyện này mà còn cần phải đoán sao?
Đến cả người luôn bình tĩnh và vững vàng như Hình Trú chợt nghe được tin tức như thế cũng không khỏi khiếp sợ. Người gọi là Tương Tề kia, là Tương Tề ngày càng trở nên mỹ hảo trong vô số những tin đồn nhỏ nhặt góp lại, vậy mà chính ông ấy lại là người nhốt Sở Liên suốt mười năm sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!