Trần Quân Dương nhịn không nổi nữa, bực bội chửi thề một câu: "Đậu má nó."
Câu chửi thề này nói lên tiếng lòng của mọi người trong Cục điều tra hình sự ngay lúc này.
Ba người lão Nhạc vừa mới trở về, vẫn chưa kịp hiểu "anh ta" và "điên rồi" là cái gì, còn mấy người khác đều đã hiểu rất rõ. Hôm qua bọn họ mới tụ họp thảo luận với nhau về người cậu ruột trong lời đồn rốt cuộc là nhân vật điên cuồng như thế nào, nhưng hôm nay thì lại nói đến Sở Liên rồi?
Văn Nguyệt kinh ngạc đến mức không kịp dùng quạt che miệng, tiến lên hỏi: "Rốt cuộc là ý gì? Người cậu là người tốt? Sở Liên mới là người điên kia hả?"
Tương Dã: "Có lẽ ngay từ lúc câu chuyện mới bắt đầu thì đã có hai phiên bản rồi."
Một cái thật, một cái giả.
Không, có lẽ không chỉ có hai phiên bản, là ba phiên bản hay cũng có thể nhiều hơn.
Tương Dã chợt nhớ đến câu chuyện của cha mẹ mình, trong trí nhớ cậu là một phiên bản, những câu nói của cha mẹ giả là một phiên bản khác, phiên bản thứ ba là những chuyện Hình Trú nói cho cậu biết.
Sau này cậu bị Sở Liên thôi thúc, lại lần lượt đến Quan Thủy Đàm rồi Kinh Châu. trên đường đi cậu phát hiện được chân tướng, vậy đó có thực sự là chân tướng không?
Hoặc đó chỉ là "chân tướng" mà Sở Liên muốn để cậu biết?
Một câu chuyện, dù chỉ thay đổi một chút thôi cũng đã mất đi toàn bộ ý nghĩa mà nó muốn biểu đạt. Cũng giống như bức tranh "Ai diễm" vậy, Tiền Tần chỉ thay đổi vài nét trên khuôn mặt của người trong tranh thôi là Sở Liên đã biến thành người khác.
Sở Liên mà Tương Dã biết, chân tướng mà cậu biết, chẳng phải là người hoạ sĩ được gọi là "Sở Liên" không ngừng phác họa ra câu chuyện cho cậu sao?
"Tin nhắn này được gửi vào ngày 1 tháng 7, người này, anh trai của Tống Linh, ngày đã tìm thấy Tống Linh. Có lẽ Tống Linh đã tìm cách để xác minh, viết mấy chữ đó xuống trong sự hoài nghi, lại nhắc nhở Tương Tề rằng thời điểm đó là đúng. Chỉ một tuần sau, ngày 8, Tống Linh và Thẩm Duyên Chi đều ch*t. Nếu tin nhắn đó là thật, nếu là thật, vậy thì…"
Tương Dã hạ giọng nói, giọng điệu càng lúc càng cứng lại, giọng nói cũng nhẹ đi, "Sở Liên chính là kẻ gi*t người diệt khẩu. Bởi vì một khi sự việc bại lộ, Tống Linh nhất định sẽ tìm ông ta trả thù, Tương Tề cũng sẽ giữ khoảng cách với ông ta, Cục điều tra hình sự lại càng không thể ngồi nhìn mà không làm gì cả."
Cho dù cuối cùng câu chuyện có như thế nào đi chăng nữa thì Sở Liên và người "cậu ruột" cũng đã ở hai thái cực, là người này nói dối, hoặc người kia nói dối.
Mà trực giác của Tương Dã đã mách bảo cậu.
"Nếu như vậy, e rằng mục đích cuối cùng của Sở Liên chính là tìm ra người gửi tin nhắn này." Hình Trú bỗng dưng mở miệng, đối diện với ánh mắt của Tương Dã, hai người có cùng suy nghĩ giống nhau.
Tương Dã hơi đau đầu, vô số phỏng đoán đè ép trong đầu, nhưng mạch suy nghĩ lại vô cùng rõ ràng, cậu nói ra một chuỗi phỏng đoán liên tiếp, "Tất cả đều được lên kế hoạch."
"Nếu người đó thực sự là cậu ruột của tôi, ông ấy gửi tin nhắn cho Tống Linh cũng chính là mẹ của tôi, để mẹ tôi có sự đề phòng, để bảo vệ bà ta. Vậy thì sau bao nhiêu năm, ông ấy cũng nhất định đang nghĩ cách bảo vệ tôi."
"Tôi là mồi câu bị ông ấy thả ra."
Đám người Văn Nguyệt đưa mắt nhìn nhau, biểu cảm của Tương Dã cực kì khó coi. Cậu nghĩ đến chuyện bị cha mẹ giả tìm tới cửa, ban đầu cậu cảm thấy chuyện này hình như bị người phía sau điều khiển, bời vì chuyện này quá kỳ lạ, cho dù là người của Lộc Dã hay Cục điều tra hình sự thì cũng đều giống như bị người ta cố ý dẫn dụ đến Giang Châu vậy.
Nếu Cục điều tra hình sự bị người cậu hờ của cậu dẫn tới, vậy còn Lộc Dã thì sao? Có phải là bút tích của Sở Liên không?
Thứ hai, vụ năm trăm ngàn cũng cần phải kết luận lại.
Nếu Tống Linh ch*t vì đoạn tin nhắn kia, vậy bà ta và Thẩm Duyên Chi lại chẳng liên quan gì đến việc bán con bằng năm trăm ngàn cả. Chuyện năm trăm ngàn đó có phải thật không?
Rồi tới bây giờ, Sở Liên lại tố cáo người cậu ruột đó là người đứng đầu của Lộc Dã, là bàn tay gây tội ác sau màn. Nhìn thì có vẻ giống như đang dẫn Tương Dã đến gần chân tướng, lập lại trật tự.
Nhưng nếu ông ta mới là người đảo ngược trắng đen thì sao? Biến toàn bộ người tốt trở thành người xấu, từng bước khiêu khích giới hạn của người cậu hờ, ép ông ấy ra tay.
Quả nhiên, ông ta đã thành công.
Một bức ảnh, mang một chân tướng khác đến trước mặt Tương Dã. Đảo ngược câu chuyện nhanh như vậy, giống như Sở Liên và cậu đang cùng ở trên một võ đài vậy.
Nghĩ như vậy, Tương Dã chợt có một suy đoán cực kỳ hỏng bét, cậu ngẩng đầu lên nhìn Hình Trú, hỏi: "Anh thử nói xem, người đứng đầu thực sự của Lộc Dã ruốt cuộc là ai?"
Cùng lúc đó, Kinh Châu, bên trong biệt thự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!