Cảnh sát đến, Hình Trú và Tương Dã trở thành hai nhân chứng đầu tiên, sau đó bị đưa về đồn thẩm vấn. Hàng xóm xung quanh nhanh chóng tụ tập lại với nhau thì thầm to nhỏ, trên mặt ai nấy đều hiện rõ sự tò mò và dò xét, mà nhiều hơn chính là nỗi kinh hoàng khi chứng kiến cái ch*t.
Tương Dã ngồi trên xe cảnh sát nhắm mắt nghỉ ngơi, vừa nghe Quyết Minh ăn năn sám hối, vừa đẩy nhanh tốc độ suy nghĩ.
"Là lỗi của tôi, tôi không cẩn thận điều tra rõ ràng đã đi tin lời xằng bậy của Tiền Lập Xuân. Nếu mà điều tra nhà họ Tiền kĩ một chút, chắc chắn tôi sẽ phát hiện ra bức tranh đó là hàng đạo, cũng sẽ phát hiện ông ta đang nói dối." Tiền Lập Xuân chính là giáo sư Tiền, Quyết Minh bây giờ hễ nhắc tới người nhà họ Tiền là tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"Còn nữa, tôi đã tra ra được, Tiền Tần là bạn học cùng khóa với Tương Tề."
Tương Dã vừa nghe thấy lời thì này hai mắt đang nhắm mở to ngay lập tức, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo.
Cảnh sát ngồi ghế trước thông qua kính chiếu hậu bắt gặp ánh mắt cậu, trong lòng cả kinh, nhưng khi bọn họ quay đầu lại nhìn, Tương Dã đã khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh, nhìn không ra vấn đề gì cả.
Tương Dã chẳng thèm để ý đến ánh mắt của người khác, bởi vì cậu biết rõ năng lực khắc phục hậu quả của Cục điều tra hình sự. Quả nhiên, cảnh sát đã nhanh chóng nhận được cuộc gọi đến, nghe máy xong sắc mặt liền biến đổi.
Đúng lúc này Hình Trú gõ lên cửa sổ xe, nói: " Phiền đi tới học viện mỹ thuật Kinh Châu một chuyến."
Mặt cảnh sát biến sắc lên xuống mấy lần, anh ta cũng không có ý kiến gì với bọn họ, dù sao thì hai người cũng chỉ là nhân chứng đầu tiên mà thôi, nhìn không giống hung thủ. Điều anh ta tò mò hơn chính là thân phận của hai người, cho nên anh ta vừa kêu đồng nghiệp quay đầu xe, vừa tò mò hỏi: "Người anh em, hai người làm ở ngành nào thế?"
Cuộc điện thoại lúc nãy là do cấp trên gọi tới, dọa anh ta sợ xanh mặt.
Hình Trú: "Xin lỗi, không tiện nói."
Cảnh sát dường như đã đoán ra được rằng hai người họ đang thực hiện nhiệm vụ cơ mật nào đó, nói ra ngược lại sẽ không tốt. Chỉ là anh ta liếc mắt nhìn trộm Tương Dã một cái, cảm thấy một cậu học sinh như vậy lại chui được vào một tổ chức như thế! Được đặc cách? Nhân tài hiếm có?
Tương Dã vẫn đang suy nghĩ.
Sự sắp xếp của Hình Trú là chuẩn xác nhất. Tiền Tần dựa vào "Ai diễm" mà trở nên nổi tiếng, bức tranh này chính là tác phẩm tiêu biểu của gã, một thứ quan trọng như vậy sao có thể tùy ý xuất hiện ở một buổi triển lãm nhỏ được, hơn nữa lúc Tương Dã đến học viện mỹ thuật vào hai ngày trước lại không hề nghe ngóng được bất cứ tin tức gì về chuyện này. Bức tranh xuất hiện, nhất định là có người âm thầm giở trò quỷ, cho nên Hình Trú liền cho anh em họ Trần tới học viện để kiểm soát bức tranh trước.
Còn có cô hướng dẫn kia nữa.
Nếu nói Quyết Minh sai, thì sai ở chỗ cậu không cẩn thận rồi dẫn tới việc bỏ sót thông tin quan trọng, vậy thì Tương Dã cũng mắc phải vấn đề tương tự, đáng lẽ cậu nên nhận ra từ sớm, tại sao lần đầu tiên Cục điều tra hình sự lại không tra ra được Tiền Lập Xuân, mãi đến lúc tới học viện để khảo sát thì mới nghe được tên của ông ta từ miệng của cô hướng dẫn.
Bởi vì Tiền Lập Xuân vốn không bao giờ xuất hiện cùng lúc với Tương Tề, cho nên Cục điều tra hình sự mới không tra được ra ông ta. Mà vốn dĩ Tương Tề sẽ không thể đem bức tranh vẽ Sở Liên của mình mà đi tặng cho người khác, ngay cả Sở Liên cũng không muốn để người khác biết bọn họ quen nhau.
Sự thật là, bức tranh này lai lịch bất chính, Tiền Lập Xuân nhất định sẽ không bao giờ lấy ra cho người ta xem, cho nên mới lừa Quyết Minh, nói là bức tranh đã bị trộm mất rồi. Ông ta càng không thể rêu rao khắp nơi chuyện mình đang giữ bức tranh của Tương Tề, đây cũng là một bí mật, không phải sao?
Vậy tại sao cô hướng dẫn lại biết được chuyện này?
Bây giờ Tiền Lập Xuân đã ch*t, bức tranh đạo nhái của Tiền Tần lại xuất hiện ở buổi triển lãm một cách kỳ lạ bị mọi người vây xem, giống như gì nhỉ? Giống như trả thù.
Cho dù người xem chẳng hay biết gì, nhưng chỉ cần Tương Dã còn tỉnh táo, cậu sẽ xé bỏ lớp ngụy trang bẩn thỉu kia, phơi bày bộ mặt thật của người nhà họ Tiền ra ánh sáng, cho mọi người thấy rõ bọn họ thật sự là những kẻ như thế nào.
Nhưng ai mà lại tốn công tốn sức làm ra những chuyện này?
Chỉ có Sở Liên.
Tương Dã chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra bức "Ai diễm" này là đồ giả. Tác giả thật sự đã ch*t nơi xứ người, tên đạo nhái lại ở đây một mình tư lợi, Sở Liên trốn trong bóng tối không muốn xuất hiện, vì thế mà Tương Dã đã trở thành con dao trong tay ông ta.
Mà Tương Dã cũng không có cách nào từ chối được.
Một lúc sau, đã đến học viện mỹ thuật.
Chiếc xe cảnh sát trơn tru chạy vào khuôn viên trường, gần tới phòng mỹ thuật thì phát hiện ra nơi này đã bị phong tỏa. Xe chắn ngang khiến cho con đường vốn đã nhỏ hẹp càng ùn tắc hơn, không chỉ có học viên đứng vây xung quanh, còn có rất nhiều người đi đường dừng lại hóng chuyện, khung cảnh phải nói là cực kỳ ồn ào. Mặc dù đội bảo vệ đang ra sức duy trì an ninh trật tự, nhưng tình hình vẫn khó mà kiểm soát được.
Cảnh sát thấy không ổn, vội vàng gọi điện báo lên cục.
Hình Trú đẩy Tương Dã xuyên qua đám người, tìm được Trần Quân Dương đang đứng bên ngoài. Lúc này sắc mặt của Trần Quân Dương trông rất khó coi, hạ thấp giọng nói: "Luật sư của Tiền Tần tới rồi, mang theo rất nhiều vệ sĩ."
Quyết Minh cũng vừa bắt kịp, bây giờ cậu có rất nhiều việc phải xử lý, tay chân khó tránh khỏi hơi luống cuống: "Anh ta họ Kim, là gương mặt vàng trong giới luật sư, xem ra muốn đem bức tranh đi ngay lập tức."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!