Cuối cùng Tương Dã cũng mang cái laptop đó đi, nhưng cậu và Hình Trú không về homestay luôn mà cùng tìm đến quán gà rán theo địa chỉ trên tờ rơi—vậy mà tiệm gà ấy vẫn mở, đúng là niềm vui ngoài mong đợi.
Tiệm gà rán nằm ở cửa đông của tiểu khu, đi bộ mất tầm khoảng ba phút, quán không to lắm nhưng buôn bán rất tốt.
Hình Trú đẩy Tương Dã vào quán thì đã quá giờ cơm, nhưng trong tiệm vẫn còn nhiều khách hàng, là người dân ở gần đó, có cả người lớn lẫn trẻ em, còn có cả sinh viên đại học trẻ trung và năng động, đương nhiên còn một thành phần không thể thiếu đó chính là shipper. Có mấy người đang đứng xếp hàng chờ ở cửa, chứng tỏ kinh doanh rất phát đạt.
Thứ chói mắt nhất trong tiệm lúc này là hai khuôn mặt của Tương Dã và Hình Trú, chứ chưa nói đến việc Tương Dã đang còn ngồi trên xe lăn. Hình Trú hỏi Tương Dã muốn ăn gì, Tương Dã thản nhiên gọi một suất ăn, rồi sau đó được Hình Trú đẩy ra bàn ăn ngồi đợi.
Hình Trú vừa rời đi, những ánh mắt tò mò nhìn Tương Dã càng nhiều hơn. Mấy cô gái ở bàn bên cạnh thậm chí còn nhao nhao muốn thử bắt chuyện với cậu, các ông các bà còn cũng tỏ ra thông cảm cho đôi chân bị thương của cậu.
Tương Dã dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi, khí chất toàn thân lắng xuống, giống như một quý công tử nghèo khổ mặc áo phông chín đồng chín. Thân tàn chí kiên, giàu sang trong lòng, . Phú quý cao sang nằm trong khí chất của mỗi người, chớ lại gần ông đây.
Cậu cứ như vậy một hồi, đúng thật là chẳng có ai tới bắt chuyện với Tương Dã cả. Mãi đến khi Hình Trú quay lại, cậu mới mở mắt ra, nói: "Có thể sắp xếp tác phẩm của lão đầu vào buổi triển lãm tác phẩm ưu tú của sinh viên khóa trước đã tốt nghiệp không?"
Hình Trú cắm ống hút vào ly đồ uống rồi đưa cho Tương Dã, chưa gì đã hiểu được ý đồ của cậu, hỏi: "Cậu muốn dụ Sở Liên lộ diện sao?"
Tương Dã gật đầu, Hình Trú mua đồ uống còn nóng cho cậu, cậu cầm bằng hai tay, uống một hớp, nói: "Tôi không rõ lão đầu có trọng lượng như thế nào trong lòng của ông ta, nhưng có thể thử một lần. Với lại sau khi lão đầu đi Giang Châu thì không hề vẽ một bức tranh nào được gọi là tác phẩm nữa cả, những bức tranh tùy ý vẽ ra còn đẹp hơn những bức đã bán, bức tranh mà giáo sư Tiền cất giữ kia, nói không chừng đó là bức tranh đẹp nhất, có ý nghĩa vô cùng đặc biệt."
Có lẽ Tương Dã cũng có chút tư tâm, cậu muốn mọi người nhìn thấy bức tranh của lão đầu. Không phải là những bức tranh vẽ qua loa để kiếm sống qua ngày, ngay cả tên cũng chẳng thèm ký, mà là một bức tranh chân chính thuộc về ông ấy.
Hình Trú đã nhận ra nhưng thử một lần cũng chả sao. Như vậy thì anh không cần đặc biệt đưa Tương Dã đi xem bức tranh, bức tranh đó sẽ xuất hiện trong triển lãm luôn, hai ngày sau đến đến học viện mỹ thuật một chuyến nữa là được.
Trừ chuyện này ra, cũng phải đưa laptop cho Quyết Minh, có thể có tài liệu ẩn hoặc dữ liệu đã bị xóa trong đó, cứ giao cho Quyết Minh kiểm tra là ổn nhất.
Quyết Minh vừa nhanh chóng đáp lại vừa gào khóc trong tai nghe: "Số tôi khổ quá mà, mấy người thì ở Kinh Châu hết, trong khi tôi một cô đơn lẻ loi một mình ở đây không ai đoái hoài đến! Đã không ai đến thăm thì thôi đi lại còn giao cho tôi cả đống việc, giao việc cho tôi một đống việc cũng được đi lại còn rủ nhau đi ăn gà rán nữa chứ, tôi thích ăn gà rán nhất huhuhuhuhu!"
Một loạt âm thanh "huhuhuhuhu" lại truyền đến, có vẻ chân thực hơn lần trước nhiều, dư âm luẩn quẩn ba ngày chưa dứt.
Thế là Hình Trú đành gọi một suất mang đi, tính mang gà rán và laptop đến luôn.
Quyết Minh thay đổi thái độ ngay lập tức: "Cảm ơn sếp, sếp yên tâm, em sẽ không chê gà rán bị nguội đâu, bởi vì trái tim em là lửa nóng. Em yêu sếp, em cảm động muốn ch*t luôn á, em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, em…"
Bỏ tai nghe xuống, thế giới trở nên yên tĩnh.
Tương Dã không nói lời nào, cầm gà rán lên, da gà vàng ươm giòn rụm, cắn một miếng, tiếng "răng rắc" vang lên k*ch th*ch cả vị giác lẫn thính giác. Cậu có một sở thích không hề quý tộc chút nào, đó là khi ăn đồ chiên rán như khoai tây chiên, gà rán thì phải nghe tiếng giòn tan, nếu không sẽ rất ngán.
Cậu có những tiêu chuẩn riêng cho mình, gì mà thú vị, gì mà vô vị, người bên cạnh muốn đoán cũng đoán không ra.
Ngược lại Hình Trú lại phát hiện ra một chút manh mối. Bởi vì lúc này Tương Dã thể hiện thói quen ưa sạch sẽ của mình. Da gà rán giòn chắc chắn sẽ rơi ra nhiều vụn. Vụn rơi ra bao nhiêu, Tương Dã lau sạch bấy nhiêu, dù thế nào cũng phải lau sạch vụn trên mặt bàn mới được.
Ăn xong gà rán rồi đi về đến homestay cũng đã tám giờ tối.
Tương Dã hơi mệt nên tự lên lầu nghỉ ngơi. Cậu đưa laptop cho Hình Trú, nhưng có sao chép lại đoạn video. Cậu cũng hỏi xin Quyết Minh đoạn video gi*t người của Sở Liên. Vốn dĩ Tương Dã chỉ là người mới nên không đủ tư cách, nhưng Hình Trú đã đứng ra bảo đảm, lấy danh nghĩa của anh để xem, vậy là đã đủ tư cách rồi.
Hai đoạn video được phát xen kẽ, năm tháng tĩnh lặng và sát nhân bóng đêm chuyển đổi lặp đi lặp lại, khiến Tương Dã chìm vào giấc ngủ rồi mà vẫn mơ thấy khuôn mặt của Sở Liên.
Rốt cuộc thì đâu mới thực sự là ông ta? Tương Dã cũng không có câu trả lời.
Ngày hôm sau, Tương Dã dậy sớm để huấn luyện, cậu vừa bước xuống lầu đã nghe được tin dữ.
"Không thấy bức tranh nữa rồi." Tiếng Quyết Minh vang lên trong tai nghe: "Chính miệng giáo sư Tiền nói đó, mấy năm trước nhà có kẻ trộm, trộm mất bức tranh rồi, còn bị trộm cả mấy đồ vật mà ông ta cất giữ nữa."
Tương Dã hỏi, "Là bức tranh của lão đầu sao?"
Mọi người quay lại…nhìn cậu, sau đó Hình Trú trả lời: "Phải." Tương Dã khẽ chau mày, lúc này Hình Trú kéo chiếc ghế tựa bên cạnh ra, ngồi xuống ghế hỏi: "Đã điều tra báo cáo của cảnh sát chưa?"
Quyết Minh: "Em tra rồi, đúng là có chuyện như vậy thật."
Tương Dã im lặng, trong lòng cậu cảm thấy hơi mất mát, nhưng lại không thể không ép buộc bản thân xốc lại tinh thần, suy tính biện pháp đối phó. Bức tranh không còn nữa, kế hoạch phải thay đổi cho phù hợp. Có lẽ lấy giả tráo thật cũng là một biện pháp, dùng tranh giả để dụ SởLiên ra, nhưng cậu lại kháng cự biện pháp này theo bản năng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!