Chương 14: (Vô Đề)

Phòng huấn luyện nằm ở lầu một của homestay và được cách âm tuyệt đối.

Tương Dã đã có được khẩu súng đầu tiên trong đời, nhưng cậu lại chẳng vui vẻ tí nào. Bởi vì huấn luyện viên của cậu ngoài miệng thì cứ nói: "Thiên phú của cậu không tệ." Nhưng tới lúc thị phạm thì lại nghiền ép cậu bằng toàn bộ thực. Quan trọng hơn là vẻ mặt của anh từ đầu tới cuối không hề thay đổi, nghiêm túc, lạnh lùng, khiến cậu không thể thả lỏng được một giây nào hết, nhưng lại cảm thấy không hề có ý chế giễu, chỉ biết rõ rằng—đó là sự chênh lệch giữa hai người mà thôi.

Sau đó anh tiếp tục dạy cậu: "Đừng nhắm vào đầu, đánh vào lồng ng*c"

Tương Dã: "Đánh trực tiếp?"

Hình Trú: "Thứ nhất, trong lồng ng*c có tim và phổi, cho dù đánh trúng cái nào cũng mang lại hiệu quả. Thứ hai, mục tiêu của cậu không phải là gi*t ch*t đối phương mà là đánh cho kẻ đó bị thương. Tương Dã, tôi hỏi cậu, tôn chỉ của Cục điều tra hình sự là gì?"

Tương Dã vuốt nhẹ cán súng: "Ngăn cản Lộc Dã?"

Nhưng Hình Trú lại lắc đầu: "Là cứu người. Mục đích cuối cùng của tất cả những việc trừng trị cái ác đều là cứu người. Chúng ta cần người sống để lấy manh mối, sau đi cứu thêm được nhiều người hơn nữa."

Tương Dã im lặng, dường như đang suy nghĩ về lời nói của anh.

Luyện tập được một hồi, thật ra bàn tay và cánh tay của đã bắt đầu đau nhức, đó là bệnh chung của những người mới học. Bởi vì xương bị rạn chưa lành nên cậu ngồi để huấn luyện. Hình Trú ngồi xuống cái ghế ở bên cạnh cậu, cầm tay cậu chỉnh lại tư thế cầm súng.

Hai người sát lại gần nhau, hơi thở của Hình Trú cực kỳ mạnh mẽ, tuy mạnh mẽ nhưng bao dung, càng khiến người khác không thể chống cự hơn cả sự xâm lược thuần tuý. Tương Dã nín thở tập trung suy nghĩ, mồ hôi chảy đầy lòng bàn tay, mím chặt môi, bày ra dáng vẻ quyết không chịu thua.

Giọng nói của Hình Trú lại vang lên bên tai cậu: "Tương Dã, nhớ rõ, súng của cậu không dùng để gi*t người."

Lại nữa, cái giọng giảng đạo đáng ghét!

Tương Dã bóp cò. Mẹ nó! Bắn trật lất!

"Chuyên tâm." Mặt Hình Trú không biến sắc: "Tiếp tục luyện."

Tương Dã hít sâu một hơi, nhắm bắn lần nữa. Cậu vốn không thích phép khích tướng nên sẽ không dễ bị khiêu khích, nhưng lại không chịu nổi được Hình Trú cứ như vậy hết lần này đến lần khác, anh càng bình tĩnh, Tương Dã lại càng tích cực. Huống chi chuyện này còn liên quan đến vấn đề an nguy của cậu, tất nhiên là Tương Dã phải luyện tập thật thành thạo rồi.

Không nói nhiều, làm thôi!

"Pằng!"

"Pằng!"

"Pằng!"

Bắn một phát súng, cuối cùng Tương Dã cũng đã tìm được cảm giác. Nhưng đúng lúc này, Hình Trú lại cầm lấy cổ tay của cậu rồi nói: "Tương đối rồi, hôm nay đến đây thôi."

Tương Dã : "Luyện thêm một chút nữa."

Hình Trú không lên tiếng, thả lỏng lực tay. Tay Tương Dã tự nhiên được buông ra, khẩu súng rơi vào lòng bàn tay của Hình Trú, anh đem cất đi. Cuối cùng Tương Dã mới hiểu ra vì sao Quyết Minh và Trần Quân Dương lại có phản ứng như vậy khi nghe Hình Trú nói "Bắt đầu huấn luyện."

Đây không phải là cảm giác bị sợ hãi chi phối trong truyền thuyết mà học bá Tương Dã chưa bao giờ gặp qua sao?

Còn mới mẻ nữa chứ!

Tương Dã cũng không hề tức giận, mỉm cười nhìn Hình Trú rồi nói: "Tay của tôi cũng mỏi lắm rồi, còn đau nữa, chẳng có sức mà chống nạng nữa, hay là anh đưa tôi về đi?"

Hình Trú cảnh giác được nụ cười đó hơi bất thường, bởi vì lúc cậu nhắn với Sở Liên qua ống kính cũng nở nụ cười như vậy. Nhưng Hình Trú cũng chẳng muốn tốn thời gian suy nghĩ về chuyện này, nhóc con có chút cáu kỉnh, rất bình thường.

Cho nên Hình Trú xoay người, ngồi xổm xuống trước mặt Tương Dã.

Vẻ mặt Tương Dã có chút sững sờ, cho đến khi Hình Trú thấy cậu chậm chạp không chịu lên mà quay đầu hỏi: "Tay không đau nữa?"

Không đau cũng phải đau!

Tương Dã nhoài người lên lưng Hình Trú, hờ hững trả lời: "Đi thôi".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!