Chương 12: (Vô Đề)

Tại sao phải cho thời gian ba ngày để suy nghĩ?

Bởi vì ba ngày sau, ngày hai lăm tháng sáu, điểm thi đại học được công bố.

Lúc Hình Trú nói với Tương Dã câu "có thể tra điểm rồi", cả người cậu đều hóa ngốc luôn rồi. Lúc đó cậu đã về tới tòa nhà mục nát dưỡng thương, ngồi trên ghế bập bênh thư giãn, trong tay còn đang cầm cốc sữa bò uống.

"Anh nói gì cơ?" Đây là phản ứng theo bản năng của cậu.

"Điểm thi đại học." Hình Trú lặp lại lần nữa.

"…" Lúc này Tương Dã mới nhớ tới cậu còn là một thí sinh thi đại học. Lúc cha mẹ giả tới tìm cậu thì cậu mới thi xong được một tuần. Đáng lẽ cậu nên giống như tất cả các thí sinh khác, căng thẳng chờ đợi công bố điểm, chờ đợi một tương lai xán lạn.

Thế nhưng cậu quên rồi.

"Không quan trọng." Tương Dã lại nằm xuống, hai tay ôm cốc sữa bò ấm nóng, vẻ mặt hờ hững: "Dù sao tôi cũng không thể quay về đi học đại học nữa rồi."

Hình Trú nhíu mày, cả gương mặt đều lộ ra vẻ không đồng ý.

Đây là lần đầu tiên Tương Dã thấy anh để lộ cảm xúc ra ngoài, trong lòng kinh ngạc, lại nhìn sang phía Trần Quân Dương đang ngồi trong một góc nghịch điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc trộm sang bên này.

"Nếu như mấy người có hứng thú thì tra chút đi?" Tương Dã cảm thấy rất thú vị.

"Tra rồi." Trần Quân Dương nhỏ giọng trả lời.

"Hả?" Tương Dã lần thứ hai nhìn sang.

Trần Quân Dương lại đưa lưng về phía cậu không nói. Hình Trú giải thích thay anh: "Quyết Minh tra rồi, cậu là thủ khoa của tỉnh."

Tương Dã: "Ồ."

Trần Quân Dương quay đầu: "Ồ???"

Ồ cái gì mà ồ, cậu là thủ khoa đó!

Tương Dã: "Tôi trời sinh thông minh mà."

Trần Quân Dương: "…À."

Tương Dã không hề cảm thấy bất ngờ về thành tích của mình chút nào, trước khi cha mẹ giả xuất hiện, mục tiêu của cậu là kiếm thật nhiều tiền, sửa sang lại tòa nhà mục nát này cho ra trò, cho nên trong việc học hành này Tương Dã vẫn luôn rất chăm chỉ. Thành tích của cậu năm nào cũng là thứ nhất, mặc dù cần bỏ ra không ít thời gian để làm thêm nhưng vẫn luôn đứng top đầu như cũ.

Từ tiểu học đến cấp ba, bạn bè cũng không dám chọc vào cậu, chọc vào cậu là đồng nghĩa với việc đắc tội với giáo viên, ngay cả phụ huynh cũng sẽ không đứng về phía mình.

Thật là đáng thương.

Giờ này phút này, Trần Quân Dương cũng có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của các bạn học sinh Giang Châu bị những học sinh giỏi khống chế. Là một học sinh yếu kém, từ trước đến nay Trần Quân Dương luôn không hợp với những học sinh giỏi, trong lòng đã cà khịa Tương Dã được tám trăm từ, còn nhanh hơn nhiều so với sáng tác văn.

Hình Trú hỏi: "Thật sự không muốn tiếp tục đi học hả?"

Tương Dã: "Tôi muốn học là có thể học ngay."

Trần Quân Dương: "…"

Cậu câm miệng đi.

Lúc này Quyết Minh cũng gửi lời hỏi thăm tới, cậu lướt qua mười mấy cái icon chúc mừng trên khung trò chuyện của app phục vụ khách hàng, đồng thời mang theo hàng lậu bí mật ở dưới cùng, bí mật đề cử cậu báo thi vào đại học Kinh Châu.

Tiểu Tinh Linh−phục vụ khách hàng: "Kinh Châu tốt mà, trụ sở chính của Cục điều tra hình sự chúng tôi cũng ở Kinh Châu. Chỗ này có tới mấy đồng nghiệp là dân địa phương lận, nếu như cậu tới, chắc chắn nhiệt liệt hoan nghênh cậu. Đại học Kinh Châu cũng xếp thứ nhất thứ nhì cả nước, phong cách trường học tự do cởi mở, cho dù bây giờ cậu không muốn đi học, chúng tôi giúp cậu lướt qua vài thủ tục, có thể bảo lưu tình trạng sinh viên, hai năm nữa tới đó học, làm như này có thể đỡ phiền đi biết bao nhiêu?

Hơn nữa sếp của chúng tôi chính là trợ giảng của đại học Kinh Châu, nếu không phải sau này bỏ văn học võ rồi, nói không chừng còn có thể làm giáo viên của cậu, đúng là có duyên biết bao chứ, nếu như cậu báo thi vào đại học Kinh Châu, có khi sếp của chúng tôi lập tức cho cậu gia nhập vào Cục điều tra hình sự cũng nên…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!