Chương 112: (Vô Đề)

Ngày tháng Tương Dã và Hình Trú cùng nhau đến trường bắt đầu vào đầu xuân, khi mà hoa anh đào nở rộ.

Đại học Kinh Châu và học viện Mỹ thuật Kinh Châu cách nhau không xa, trong tàng thư viện có những cuốn sách cổ, giống như căn phòng vẽ tranh kia nơi Tương Tề từng ở, bên ngoài nhà có trồng vài cây hoa anh đào cổ thụ.

Nơi này hẻo lánh, con đường lát đá cuội rợp bóng tre uốn lượn dẫn đến tàng thư viện, đến khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, tòa nhà bằng gạch đỏ đột nhiên hiện ra trước mắt. Những dây thường xuân xanh thẫm bò khắp tường ngoài, bên ngoài tường là những đoá hoa anh đào nở rộ, bên trong tường bút mực còn đọng lại hương thơm, là nơi hoàn hảo để nung nấu tình cảm.

Tương Dã cũng vì Hình Trú ở đây nên mới phát hiện ra đại học Kinh Châu có một góc yên tĩnh như vậy. Mà Hình Trú thì vẫn có việc bận ở Cục điều tra hình sự, nên vị giáo sư già dứt khoát đưa cho cậu một chiếc chìa khoá dự phòng, để cậu có thể đến đây bất cứ lúc nào.

Vị giáo sư già cũng biết sự tồn tại của Tương Dã nên không có gì ngạc nhiên khi Tương Dã thỉnh thoảng xuất hiện ở đây. Chẳng qua đây là một ông cụ có tính tình kỳ quái, rất thích kiểm tra học vấn của người khác.

Từ những bài thơ, thơ ca đến thiên văn, cho đến cải trắng ngoài chợ hôm nay bán bao nhiêu tiền một cân, hàng lông mi dày ẩn sau hai cái mắt kính luôn lấp lánh ánh sáng của trí tuệ.

Tương Dã tiếp xúc với ông một tuần trời, cuối cùng cũng tìm ra điểm yếu của ông—trà sữa. Lúc đi gặp ông, chỉ cần mang cho ông ly trà sữa là ông sẽ bỏ qua ngay. Tương Dã cũng đã hỏi thăm trước, sức khoẻ của vị giáo sư già không bệnh tật gì, ăn được đồ ngọt.

Vậy cứ ăn đi.

Dù sao cũng là Hình Trú trả tiền.

Vì thế, trong toà nhà nhỏ yên tĩnh dường như ngăn cách với thế giới bên ngoài, một già một trẻ mỗi người chiếm một bên, một bên cầm sách cổ nghiên cứu, bên kia xem xu hướng thị trường chứng khoán trên máy tính, trên tay cầm ly trà sữa, ngoài cửa sổ ánh mặt trời rực rỡ.

Hình Trú bị gạt sang một bên, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bọn họ, rồi vùi đầu vào việc riêng của mình.

Giữa tháng tư, vị giáo sư già phải đi dự hội thảo ở nơi khác, chỉ còn lại Hình Trú và Tương Dã trong tòa nhà nhỏ.

Việc học hành của Tương Dã rất nặng, mấy ngày liền không đến, đợi mãi đến khi hai tiết buổi chiều thứ sáu đều trống, cậu mới lặng lẽ trốn trong tòa nhà nhỏ.

Những người trong hội sinh viên vẫn luôn chặn cậu, hy vọng cậu có thể tham gia vào hoạt động ngoại vụ nào đó. Cậu không cần phải làm gì cụ thể cả, chỉ cần nhìn mặt cậu, muốn cậu trang điểm cho cái mặt tiền ấy. Đương nhiên Tương Dã không đồng ý, nhưng đối phương cực kỳ kiên trì, liên tục chặn cậu trong nhiều ngày.

Hôm nay Hình Trú không đến, chìa khoá nằm trong tay Tương Dã, một mình cậu ngồi đợi, cũng không làm gì khác, chỉ cầm mấy cuốn sách mà Hình Trú thu thập được lên xem thôi.

Sách cổ tối nghĩa và khó hiểu, đặc biệt là những cuốn sách nói về bùa chú, tựa như thiên thư vậy. Tuy rằng Tương Dã thông minh, nhưng dù sao cũng khác ngành như cách núi, đọc một lúc liền cảm thấy buồn ngủ, ngủ thiếp đi trên bàn thấp. Bàn thấp kê cạnh cửa sổ, cửa sổ có kết cấu giống với chiếu tatami, có thể ngồi trên đó đọc sách, cũng có thể ngả lưng trên đó mà đánh một giấc.

Cánh cửa sổ mở một nửa, gió lùa vào nhẹ nhàng vỗ lên mặt cậu, rất dễ chịu. Hiếm khi cậu có thể nhàn nhã mà thoát khỏi đống bài vở nặng nề như vậy, trong lúc nửa mê nửa tỉnh, trên mặt có cảm giác ngứa ngáy.

Cậu tưởng là gió, hoặc những trang sách đang mở ra, không khó chịu nhưng có hơi phiền.

Cái thứ gì cứ phải quấy rầy mộng đẹp của cậu thế?

Cậu phẩy tay, không ngờ cổ tay lại bị túm lấy. Bản năng nguy cơ luôn luôn ẩn nấp trong cơ thể cậu, cậu tỉnh táo ngay lập tức, nhưng lại bị hơi thở quen thuộc quấn khắp cơ thể, phá tan phòng bị, sức phản công chùng xuống, cậu tự nhiên ngã vào lồng ng*c đối phương.

"Anh cứ vậy mà tới à?" Cậu mở mắt, vừa lúc mặt đối mặt với Hình Trú.

"Vốn dĩ có cuộc họp, nhưng bị huỷ rồi." Hình Trú ôm chặt cậu, tránh để cậu lăn khỏi vòng tay của anh. Tương Dã cũng lười chuyển động, bây giờ không thể nói là cậu đang buồn ngủ hay mệt, chỉ là lười, không muốn di chuyển mà thôi.

Ngoài cửa sổ truyền đến một chút giọng nói nhỏ vụn, tựa như tiếng chim kêu đầu xuân, không khó chịu nhưng khiến lỗ tai ngứa ngáy. Dường như Tương Dã có thể nghe thấy họ đang nói về mình, đại khái lại là chuyện kia của hội sinh viên, cũng chẳng biết làm thế nào mà tìm đến chỗ này nữa.

Nhưng bọn họ không có chìa khoá vào tòa nhà nhỏ, không vào được thì Tương Dã sẽ mặc kệ. Cậu thay đổi tư thế, quay đầu lại, vùi trong vòng tay của Hình Trú, chuẩn bị ngủ tiếp.

Hình Trú nhìn mớ tóc vểnh lên sau đầu cậu, duỗi tay đè xuống cho cho cậu nhưng lại bị cậu chìa tay hất đi.

Những ngày gần đây, tính tình Tương Dã rất nóng nảy, chỉ cần hơi không vừa ý cậu là sẽ quay đầu mặc kệ người ta luôn. Tính tình cậu lợi hại, nói chuyện cũng lợi hại, ai đối đầu với cậu cũng đều thua hết, quay đầu nhìn lại sẽ thấy cậu ngồi trên ghế bập bênh một cách lạnh lùng và lười biếng, như thể chuyện gì cũng không quan tâm đến, hờ hững, chính là cái kiểu tâm tư khó đoán.

Quyết Minh đã được tính là hay lải nhải rồi, nhưng đối đầu với Tương Dã chỉ có thua, người cậu này không có cảm giác thành tựu gì. Lúc này ông ấy sẽ cảm thấy Hình Trú và Tương Dã thực sự là một cặp trời sinh, chỉ có Hình Trú mới có thể kiểm soát được tính tình của Tương Dã mà thôi.

Đó chính là, lấy bất biến ứng vạn biến.

Phần lớn thời gian, Tương Dã vẫn bằng lòng nghe lời Hình Trú, bất kể là ngoan ngoãn thật sự hay giả vờ ngoan ngoãn, cậu cư xử rất ỷ lại Hình Trú, hệt như khoảnh khắc này vậy.

Hơn nữa, cậu chưa bao giờ vô lý gây sự, ít nhất là bản thân cậu nghĩ vậy. Dạo này cậu rất mệt, bởi vì Hình Trú không phải con người, đàn ông sau khi khai trai có chút khó bảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!