Trong lúc Hình Trú hóa thân thành một con quỷ điên cuồng thí nghiệm để làm rung chuyển đồng bằng Lộc Dã, thì ở thế giới bên ngoài, bởi vì trận chiến dữ dội mà nước sông cũng cuộn lên những cơn sóng mãnh liệt.
Gió cuốn mây tan, thổi ra làn sương mù cuối cùng. Mưa như trút nước qua đi thì cuối cùng bầu trời cũng lộ ra hình dáng của mặt trăng, dưới ánh trăng chiếu rọi, thanh đao ngưng tụ lại những tia sáng màu đỏ sẫm chặt đứt cây dây leo, trong khi đang chuyển động với tốc độ nhanh, con dao vung lên trông như một luồng ánh sáng lánh.
Không, không phải một luồng, mà là hai luồng.
Hai luồng sáng màu đỏ sẫm, trong nháy mắt đan xen vào nhau, thắt cổ ánh trăng, cũng chém nát những cây dây leo đang vươn lên, biến chúng thành biển lá bay múa đầy trời, rơi xuống như mưa.
Hai thanh đao màu đỏ sẫm này, đương nhiên là Song Sát.
Nhìn từ xa, bọn họ đang ở trên mặt sông mà cứ như đang giẫm trên đất bằng. Nhưng nhìn kỹ thì có thể phát hiện dưới mặt sông là cây dây leo chằng chịt, gần như đan thành một tấm lưới cực dày.
Chỉ là cái lưới này đang sống, biết di chuyển, còn vung vẩy vô số "Xúc tu", đang muốn kéo bọn họ vào trong lưới rồi nuốt chửng.
Trần Quân Đào và Trần Quân Dương được xem như là hai thanh đao sắc bén nhất trong Cục điều tra hình sự, có cảm ứng bẩm sinh của bào thai đôi, chỉ khi hợp lại một chỗ mới phát huy được sức mạnh lớn nhất. Cây dây leo chằng chịt không thể ngăn cản được hai người, sự hiểu ngầm vượt quá mức bình thường giúp bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất để phối hợp với đối phương, chuyển nguy thành an.
Nhưng người bọn họ đối mặt lại là Sở Liên, sau khi tích hợp tất cả tài nguyên Lộc Dã trong tay, trở thành một Sở Liên thủ đoạn vô biên. Ông ta chỉ cần tùy tiện ném ra mấy lá bùa là đã có thể thay đổi thế cục, thậm chí trong lúc đang chiến đấu, còn chú ý để nước không bắn lên quần áo của mình.
Tương Dã thì bị một lá bùa vây lại trên thuyền, mấy lần Phương Đấu muốn cứu cậu nhưng nửa đường đều bị cây dây leo cản lại.
Con thuyền nhỏ đã hoàn toàn biến thành một cái lồng giam, bị cây dây leo quấn chặt, chỉ chừa một vài khoảng trống để Tương Dã có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài. Cậu bị nhốt bên trong như một con chim hoàng yến, mặc dù đã khôi phục được chút thể lực, nhưng tất cả vũ khí trên người đều bị Sở Liên tịch thu hết, muốn dùng tay không bứt đứt cây dây leo là chuyện cực kỳ khó.
Phương Đấu còn có một nhiệm vụ quan trọng là bảo vệ Quyết Minh, cho nên mặc dù chiếm ưu thế tuyệt đối về quân số nhưng họ vẫn không chiếm được lợi ích gì cả.
Nhưng Quyết Minh nhất định phải đến, giữa ông ấy và Sở Liên vẫn còn một món nợ phải tính. Sở Liên cố ý mang theo Tương Dã lưu vong, cũng không chưa chắc là đang đợi ông ấy tới.
Quả nhiên, khi Sở Liên lại ném một lá bùa ra để chặn Trần Quân Dương và Trần Quân Đào thì trên sông lại xuất hiện sương mù dày đặc, khiến con thuyền nhỏ, Quyết Minh và Phương Đấu đều bị bao phủ bên trong.
Trong lúc đó trong lòng cặp song sinh lộp bộp một chút, cảm thấy không ổn, nên hai người vội vàng cầm đao xông vào màn sương mù, nhưng chưa được mấy giây thì lại đi ra khỏi sương mù—không có gì cả.
Trên mặt sông ngoài lùm cây dây leo đang dương nanh múa vuốt ra thì chỉ còn lại hai người bọn họ mà thôi.
"Ch*t tiệt." Trần Quân Đào thầm mắng một tiếng. Cô không xác định được đám người Sở Liên đã chuyển đến chỗ khác, hay là bị thủ thuật che mắt gì đó ngăn trở, nhất thời có chút sốt ruột.
Trần Quân Dương cũng nhíu mày, nhăn mũi một cái, xác nhận hết lần này đến lần khác, "Người không ở đây nữa."
Trần Quân Đào nghe vậy thì ánh mắt sắc bén quét qua mặt sông, đột nhiên nhìn thấy một vật nhỏ đang phát sáng, đang lượn lờ về phía bắc. Là Hoan Huỳnh! Nó vẫn còn!
"Đi theo nó!"
Ở phía bên kia, sương mù bao phủ, trận chiến buộc phải dừng lại. Phương Đấu đang bảo vệ Quyết Minh như lâm đại địch, mặc dù họ vẫn ở trên bờ sông nhưng cảnh vậy xung quanh rõ ràng đã khác so với vừa nãy, từ mặt sông rộng lớn biến thành đường sông nào đó không biết tên.
Sở Liên lại đứng trên mũi thuyền, đẩy kính mắt tuột xuống, tư thế ung dung như thể trận chiến vừa rồi mới chỉ làm nóng người mà thôi.
Ông ta và Quyết Minh cách không nhìn nhau.
Quyết Minh được Phương Đấu bảo vệ lùi vào bờ, con thuyền nhỏ cách bờ không xa. Hai bên cách nhau chỉ chưa đến mười mấy mét nhưng lại dài như hai mươi năm vậy.
Trong cuộc đời con người có được mấy lần hai mươi năm.
Quyết Minh hít một hơi thật sâu, đón gió mà nói: "Sở Liên, rốt cuộc thì ông muốn như thế nào mới chịu buông tay? Cũng đã đi đến nước này rồi, tại sao còn u mê không tỉnh ngộ, gi*t bao nhiêu người như vậy, cho tới bây giờ ông chưa từng hối hận sao?"
Sở Liên: "Vậy còn ông thì sao? Ông đã từng hối hận chưa, nếu ban đầu ông nói sự thật với tôi, có lẽ tôi sẽ nhìn vào sự thẳng thắn của ông mà lựa chọn tin ông sẽ đưa chìa khóa cho tôi. Như vậy thì sẽ không xảy ra những chuyện sau này nữa rồi."
Quyết Minh im lặng.
Sở Liên: "Ông xem, bàn luận những thứ này cũng không có ý nghĩa gì. Ông muốn có được sự sám hối của tôi sao? Rất đáng tiếc, tôi cũng chẳng thích làm những việc như vậy."
Quyết Minh hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng từ bỏ việc phí lời với ông ta. Ông ấy đã từng có rất nhiều lời muốn chất vấn ông ta, nhưng sắp đến cùng rồi lại phát hiện những lời đó đều rất trống rỗng. Cho dù Sở Liên quỳ xuống sám hối thì sao, cùng lắm là ông ấy có thể nhận được một chút an ủi trong lòng, nhưng người đã ch*t thì sẽ không sống lại được nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!