"Tút."
"Tút."
"Tút."
Cuối cùng di động cũng kết nối được.
"Tôi là Tương Dã, tôi gọi cho bạn khi đang ở trong nhà vệ sinh công cộng của bến xe buýt đường dài thuộc quận Nam Sơn, thành phố Giang Châu. Nếu như bạn thật sự là người có thể giúp tôi, xin hãy nghe rõ: mười lăm phút sau, một đôi nam nữ tự xưng là cha mẹ tôi sẽ đưa tôi lên một chiếc xe đến thành phố Thanh Thuỷ, biển số GiangA5X62T. Bọn họ có vấn đề, tôi nghi ngờ bọn họ muốn gi*t tôi hoặc đoạt lấy thứ gì đó từ tôi."
Một bàn tay trắng nõn thon dài cầm di động, mạch máu dưới làn da hơi căng. Cậu nói rất nhanh, cố tình hạ giọng xuống, tựa như cơn mưa bất chợt ngoài cửa sổ.
Khẩn trương, cấp tốc, lạnh lẽo.
"Ngoài ra, còn có người đang theo dõi tôi."
"Mọi thứ thật kỳ lạ, tôi—"
"Đoàng." Như có thứ gì đó đập vào cửa kính.
Cậu đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy một cành cây khô trên bệ cửa sổ đang muốn rơi cũng không xong, cậu cho rằng đây là thủ phạm gây ra tiếng động. Phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, một bóng người mờ ảo cầm ô đứng dưới màn mưa, lặng lẽ nhìn cậu từ khoảng cách chục mét, cực kỳ rợn người.
Là trùng hợp thôi ư?
Hay là cặp mắt luôn nhìn chằm chằm cậu từ trong bóng tối kia lại xuất hiện?
Tương Dã giữ chặt di động, chỉ có một mình cậu trong nhà vệ sinh, không khí trầm hẳn xuống. Người đứng ngoài cửa sổ kia vẫn chưa rời đi, mưa gió tát vào cửa sổ, như muốn nén lại luồng khí duy nhất một lần nữa, ngột ngạt đến mức trái tim không gồng gánh nổi, muốn vỡ tan ra.
Đôi lông mày mảnh khảnh khẽ nhíu lại, cậu không kìm được mà bắt đầu ho khan.
Tiếng ho phá tan bầu không khí im lặng, nhưng đầu dây bên kia vẫn không có hồi âm, im lặng chồng lên im lặng, thậm chí điều này còn khiến người ta hoài nghi rốt cuộc có ai đang nghe hay không. Tương Dã cười giễu cợt, đưa tay lên lau vết máu không tồn tại nơi khóe miệng, định quay người rời đi—
Cửa nhà vệ sinh đột nhiên mở ra.
Một người đàn ông bước vào, anh rất cao, cao hơn Tương Dã một mét tám mươi nửa cái đầu, mặc áo gió màu đen, dáng người thẳng tắp, mặt mày lạnh lùng nghiêm nghị. Trông anh như một con đao có thể ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào, toàn thân toát lên vẻ nguy hiểm.
Tương Dã quan sát tỉ mỉ như vậy, là bởi vì có nước mưa và bùn đất trên đôi giày của đối phương. Chiếc áo gió kia dường như được làm bằng chất liệu không thấm nước, có dấu vết của vài hạt mưa lăn xuống.
Thật bất thường khi một người đàn ông như vậy đột nhiên xuất hiện ở một bến xe nhỏ hẻo lánh.
Bây giờ Tương Dã nhìn ai cũng thấy khả nghi, nhưng người này dường như thật sự chỉ vào để rửa tay. Anh thờ ơ liếc Tương Dã một cái, sau đó bước thẳng đến bên cạnh bồn rửa tay rồi vặn vòi nước.
Tiếng nước chảy và tiếng mưa rơi tạo nên một bản song ca, Tương Dã nhìn bóng dáng anh cúi đầu rửa tay, khẽ nheo mắt lại.
"Tiểu Dã? Tiểu Dã? Xe đến rồi, tiểu Dã." Tiếng gọi dịu dàng của người phụ nữ từ ngoài cửa truyền đến, càng lúc càng gần, như thể bà ta sắp dính chặt vào cửa, giây tiếp theo có thể phá cửa xông vào.
Thần kinh Tương Dã nhảy dựng lên, cậu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, người cầm ô đã không còn đứng đó nữa.
Người đàn ông đang rửa tay mắt điếc tai ngơ trước tiếng gọi ngoài cửa, anh chỉ rửa tay thôi. Nhưng tại sao một hành động đơn giản như rửa tay lại mất nhiều thời gian đến thế?
Tương Dã cảm thấy mọi thứ thật kỳ lạ, kỳ lạ đến mức khiến người ta cảm thấy thế giới bắt đầu không bình thường.
"Tiểu Dã? Con còn ở trong đó chứ, tiểu Dã? Mẹ đang đợi con đây, tiểu Dã."
Trong tiếng thúc giục, Tương Dã lặng lẽ cất di động vào trong túi, đè vành mũ lưỡi trai xuống rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Nhưng cậu không biết rằng, khoảnh khắc cửa đóng lại, người đàn ông đang rửa tay ngẩng đầu lên. Tấm gương phản chiếu gương mặt không chút biểu cảm của anh, anh lấy một tờ giấy bên cạnh để lau tay, quay đầu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ở bên kia, Tương Dã đi thẳng một mạch đến chỗ người phụ nữ đang đứng đợi ở cửa nhà vệ sinh nam.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!