Edit: Upehehe
Hehe: Chương này là QNN đang hồi tưởng về quá khứ/ kiếp trước nên ngôi xưng có thay đổi, QNN vẫn là "anh", LBP là "cậu". Những phần viết về quá khứ sẽ giữ như vậy nhé.
---
Đối với Quý Nhất Nam mà nói, cuộc đời của anh có hai ranh giới rõ rệt.
Một là sự xuất hiện của Lý Bất Phàm, hai là khi Lý Bất Phàm ra đi.
Tuổi thơ của Quý Nhất Nam, nếu để chính anh tự miêu tả, hẳn là anh sẽ thấy nó giống như một căn phòng rất nhỏ, xung quanh chỉ toàn màu xám xịt.
Anh vừa ra đời không lâu thì ba anh qua đời vì tai nạn giao thông, mẹ anh
- Tống Ninh là một người mẹ đơn thân, công việc vất vả, thường xuyên phải bay đi bay lại khắp nơi, không có nhiều thời gian ở nhà.
Khi Quý Nhất Nam còn chưa tự lo được cho bản thân, sự nghiệp của Tống Ninh vẫn đang ở giai đoạn phát triển, vì thế nên bà đã thuê bảo mẫu chăm sóc cho anh.
Những người bảo mẫu đầu tiên vì biết được Quý Nhất Nam là một đứa trẻ không được ba mẹ quan tâm, lại còn lầm lì ít nói nên họ đối xử với anh rất tệ.
Mua đồ ăn loại rẻ nhất, cơm còn dư cũng để dành ăn tiếp hai bữa sau, cuộc sống Quý Nhất Nam thực sự rất khó khăn. Nhưng anh lại quá hiểu chuyện, biết mẹ mình cũng rất cực khổ, nên chỉ cần không phải chuyện gì quá đáng lắm thì anh rất ít khi nói với mẹ.
Đợi anh dần trưởng thành, trong nhà không cần bảo mẫu nữa, sự nghiệp của Tống Ninh cũng đã ổn định, họ mới dọn đến khu biệt thự.
Khi đó bên cạnh nhà anh cũng là một căn biệt thự giống hệt, có điều đã bỏ trống từ lâu.
Mùa hè trước khi Quý Nhất Nam vào cấp hai, có một gia đình dọn đến đó.
Mấy chiếc xe dừng lại dưới nhà, lúc đó Quý Nhất Nam đang ngồi ngoài ban công học thuộc từ vựng tiếng anh. Một chàng trai hơi gầy đẩy cửa xe bước xuống, đập quả bóng rổ trong tay nảy vài cái xuống đất, tạo ra tiếng ồn làm ba cậu chú ý.
Ánh nắng có hơi chói mắt, Quý Nhất Nam đặt quyển sách giáo khoa xuống, nhìn thấy chàng trai bị ba tát một cái, ngoan ngoãn ôm bóng gục đầu xuống.
Nhưng đợi đến khi ba quay đi, chàng trai lại ngẩng mặt lên, làm mặt quỷ với ba mình. Khi cậu quay đầu lại thì bất ngờ bắt gặp Quý Nhất Nam đang ngồi trên lầu.
Giống như đang nhìn lén mà bị phát hiện, Quý Nhất Nam ngẩn ra không biết làm sao.
Thế mà chàng trai dưới lầu lại giơ cao tay lên, lòng bàn tay mở ra như nở hoa, vẫy chào Quý Nhất Nam.
Vài ngày sau, ngày đầu tiên vào lớp cấp hai, Quý Nhất Nam đứng trước bảng thông báo, chú ý đến một cái tên đơn giản: Lý Bất Phàm.
Vì quá đặc biệt nên tầm mắt của Quý Nhất Nam dừng lại giây lát. Bỗng có một cái bóng nhỏ không phải của anh phủ lên cái tên ấy, có người ở rất gần, lên tiếng hỏi anh: "Cậu đang nhìn tên tôi đúng không? Vậy còn cậu, cậu tên gì vậy?"
Quý Nhất Nam quay đầu lại, còn tưởng mình bị hoa mắt. Dưới ánh nắng mặt trời và lớp bụi lơ lửng trong không khí, Quý Nhất Nam như trở về lại buổi chiều hôm đó, chàng trai gầy gò từng vẫy tay chào mình, lúc này cậu đang mặc bộ đồng phùng rộng thùng thình đứng trước mặt, khép lại mùa đông trong lòng anh.
"Tôi tên là Quý Nhất Nam, Quý trong "mùa", Nhất là "một hai ba bốn", Nam là phương Nam."
"Tên cậu cũng đơn giản nhỉ, nhưng tôi thấy nghe hay hơn tên tôi nhiều... Bất Phàm, Bất Phàm, bất phàm chỗ nào cơ chứ..." Lý Bất Phàm lẩm bẩm rồi bước vào lớp học.
(*) Bất Phàm nghĩa là không tầm thường, khác thường, phi phàm.
Quý Nhất Nam không có bạn, anh cứ như một cái bóng cô độc. Nhưng mãi cho đến khi gặp Lý Bất Phàm, lần đầu tiên anh mới mơ hồ cảm thấy mình không còn cô đơn như vậy nữa.
Chỉ là ngay từ lần đầu gặp, thực ra anh cảm thấy Lý Bất Phàm là một đứa trẻ có phần kỳ lạ.
Chuyện này phải bắt đầu từ việc Lý Bất Phàm đã làm thế nào để trở thành bạn cùng bàn của anh.
Lúc vừa mới vào lớp, thầy giáo sắp xếp chỗ ngồi theo bảng chữ cái. Quý Nhất Nam được xếp ngồi phía trước một cậu bạn mũm mĩm.
Đối phương ỷ vào thân hình to lớn hơn so với bạn bè cùng tuổi nên rất thích bắt nạt người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!