Chương 62: Ngoại truyện 3: Hái nấm

Edit: Upehehe

---

Sau khi tắm xong, Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên đều thay sang quần áo sạch. Húp canh nóng vào bụng, bao nhiêu mệt mỏi và lạnh lẽo cũng theo đó mà tan biến. 

"Họ tới nơi rồi mới nói cho anh biết," Quý Nhất Nam nói, "Anh không hề giấu em."

"Vốn dĩ tôi chỉ tới đây quay phim, một thời gian nữa mới rời đoàn. Đúng lúc gặp trục trặc máy móc nên phải ngừng giữa chừng mấy ngày," Dụ Tu Cảnh nói.

Cậu mặc áo cotton dài tay thoải mái, mái tóc vừa sấy khô để rũ tự nhiên. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cả người cậu trông dịu dàng đi hẳn, làm Lý Bất Phàm nhớ đến những mùa hè khi cậu ngồi bên cửa sổ lớp học.

"Uống thêm canh đi." Từ Kỳ Niên lấy chiếc bát rỗng bên tay Dụ Tu Cảnh, múc thêm cho cậu.

Lý Bất Phàm bật cười. Biểu cảm của Dụ Tu Cảnh khựng lại một chút, rồi cậu giải thích: "Trên mạng có người tung tin tôi từng kết hôn, nên tôi tạm thời kéo anh ấy tới đóng kịch cùng."

"Ừm, ừm..." Lý Bất Phàm liếc sang Từ Kỳ Niên, người vẫn đang múc canh cho Dụ Tu Cảnh.

Bữa tối kết thúc, mưa cũng đã tạnh. Bầu không khí sau cơn mưa trong lành, Lý Bất Phàm và Dụ Tu Cảnh ra ban công uống rượu trò chuyện, còn Quý Nhất Nam cùng Từ Kỳ Niên ở lại thu dọn bàn ăn.

Khi chen chúc bên bồn rửa bát, Từ Kỳ Niên quay đầu liếc về phía ban công. Động tác của hắn rất khẽ khàng, cũng không hề khựng lại, nhưng vẫn bị Quý Nhất Nam để ý.

"Có ai từng nói với cậu là cậu đã thay đổi chưa?" Quý Nhất Nam khẽ nhếch môi.

Có lẽ là chưa từng, thế nên Từ Kỳ Niên mới sững lại khoảng một giây.

"Khí chất khác xưa rồi, cảm giác yên tĩnh hơn trước rất nhiều." Quý Nhất Nam nhìn hắn.

"Có thể vì ở Nam Cực quá lâu," Từ Kỳ Niên vừa xoa bọt xà phòng vừa nói, "Ngoài tàu khảo sát của bọn tôi ra thì ở đó chẳng có gì, mỗi ngày tôi cũng chỉ nói chuyện với đồng nghiệp..."

"Chim cánh cụt cũng tính là đồng nghiệp của cậu à?" Quý Nhất Nam hỏi.

Cả hai cùng bật cười.

Quý Nhất Nam mở nắp thoát nước, dòng nước bẩn lẫn với bọt xà phòng cuộn lên tràn xuống. Anh lại mở vòi thay nước mới, tiếng nước chảy ào ào.

"Đi Nam Cực rồi, đến cả Tiểu Cảnh cậu cũng không liên lạc sao?"

Từ Kỳ Niên không đáp ngay, nhưng Quý Nhất Nam biết hắn đã nghe thấy.

"Dù sao trước khi đi cũng chia tay rồi, nên tôi... không biết liên lạc với em ấy thế nào, cũng không có lý do gì để làm vậy." Từ Kỳ Niên nhỏ giọng nói.

Quý Nhất Nam xoay người, tựa lưng vào mép bàn dài, khoanh tay nhìn Từ Kỳ Niên.

Anh chợt nhớ lại lần đầu gặp Từ Kỳ Niên hồi cấp ba. Khi đó Từ Kỳ Niên là học sinh chuyển trường, lúc đến lớp còn chưa có đồng phục, mặc áo tay dài rộng rãi đơn giản, ánh mắt giữa hàng mày có hơi sắc bén lạc lõng, khiến không ít người xa lạ cảm thấy hắn rất khó gần.

Nhưng thực ra lại không phải vậy.

Với Quý Nhất Nam mà nói, có lẽ vì lần cuối gặp Từ Kỳ Niên đã quá lâu rồi, nên bất kỳ thay đổi nào trên người hắn, anh đều nhận thấy rất rõ.

Ví dụ như hắn ít nói hơn, ánh mắt bình thản, dường như chẳng còn cảm xúc với thứ gì... Nhưng cũng có điều không thay đổi, chẳng hạn như thói quen chăm sóc Dụ Tu Cảnh.

"Anh Nhất, tôi khác với cậu," Từ Kỳ Niên ngẩng đầu lên, "Tôi biết cậu mà, Lý Bất Phàm có nói với cậu cả ngàn lần rằng cậu ấy sẽ rời đi chăng nữa, cậu cũng chỉ coi là giả, dù thế nào vẫn có thể ở bên cậu ấy. Nhưng tôi thì không."

"Nếu Tiểu Cảnh nói như vậy với tôi, tôi sẽ tin là thật. Tôi không chịu nổi việc bị em ấy đẩy ra, tôi thà tình nguyện rời đi còn hơn nhìn thấy em ấy nói một đằng làm một nẻo, không hiểu rõ bản thân mình."

Quý Nhất Nam vỗ nhẹ lên vai Từ Kỳ Niên.

Quý Nhất Nam mang áo khoác ra ban công, thấy Lý Bất Phàm đang trò chuyện rất vui với Dụ Tu Cảnh, cười đến mức rượu trong tay sắp tràn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!