Chương 61: Ngoại truyện 2: Lâu rồi không gặp

Edit: Upehehe

---

Mấy tháng đầu ở Shangri

-La, Lý Bất Phàm thích nghi rất nhanh.

Ban ngày Quý Nhất Nam đi làm, còn y thì ngày nào cũng đeo máy ảnh ra ngoài, lang thang khắp các ngọn núi lớn nhỏ. Chẳng bao lâu sau, y đã quen thuộc nơi này chẳng kém gì Quý Nhất Nam.

Mùa hè ở Shangri

-La không nóng như tưởng tượng, chỉ là nắng có hơi gắt. Đến khi thu về, Lý Bất Phàm không hề hay biết, vẫn mặc áo phông ra ngoài, rồi bị lạnh đến run người.

"Em đúng là biết tự hành mình mà." Quý Nhất Nam đưa cho y cốc nước gừng đường vừa nấu xong, nhìn chằm chằm cho đến khi y uống hết, rồi xách chăn phủ thẳng lên mặt y.

"Anh ơi, em chỉ ra ngoài chợ có xí à, tưởng sẽ không sao chứ." Lý Bất Phàm cười cười kéo chăn xuống.

Quý Nhất Nam rửa xong cái cốc, lại mang tới mấy viên thuốc cảm.

"Uống đi."

Bây giờ Lý Bất Phàm ngoan lắm, Quý Nhất Nam bảo gì làm nấy, tuyệt đối không cãi một câu. Y cho thuốc vào miệng, uống liền một ngụm nước.

"Em ngủ một lát được không?" Lý Bất Phàm rúc vào trong chăn, cánh tay mềm mại giơ lên một cái, Quý Nhất Nam lập tức hiểu, đây là đang bảo anh tắt đèn giùm.

"Ngủ đi, đến giờ ăn anh gọi em dậy." Quý Nhất Nam nói.

Vì bị cảm lạnh, Lý Bất Phàm ho suốt mấy ngày liền, đặc biệt là mỗi đêm sau khi ngủ.

Hễ y ho một cái, Quý Nhất Nam cũng tỉnh theo, trở mình ôm lấy y, vỗ nhẹ lưng rồi dịu dàng hỏi: "Có muốn uống nước không em?"

Lý Bất Phàm còn chưa kịp trả lời, Quý Nhất Nam đã ngồi dậy, bật đèn đầu giường, đi rót nước cho y.

Đêm ở Shangri

-La rất yên tĩnh, cũng rất tối, không có sự ồn ào và ánh đèn của thành phố.

Lý Bất Phàm tựa lưng vào đầu giường, ngồi chờ dưới ánh đèn ấm áp.

Quý Nhất Nam cầm cốc nước bước vào, Lý Bất Phàm dựa vào tay anh uống từng ngụm nước ấm. Quý Nhất Nam chỉ mặc một chiếc quần dài cotton, nửa thân trên để trần, làn da tỏa ra hơi nóng hừng hực. Uống xong, Lý Bất Phàm nghiêng đầu, tựa vào bụng anh, nhắm mắt lại.

"Lại làm anh tỉnh giấc rồi."

"Không sao, anh ngủ lại nhanh lắm." Quý Nhất Nam xoa đầu y.

Nằm xuống lần nữa, Quý Nhất Nam ôm ngang eo Lý Bất Phàm, ngủ thấp hơn một chút, rúc vào trong lòng y. Lý Bất Phàm chậm rãi vỗ lưng anh, đợi đến khi nhịp thở của anh đều lại, bản thân mới khép mắt.

Không biết vì sao đêm đó Lý Bất Phàm lại có chút mất ngủ. Bình thường vừa nhắm mắt là ngủ, vậy mà hôm ấy đầu óc lại rất tỉnh táo.

Chợp mắt một lúc, y cảm thấy nhịp thở của Quý Nhất Nam nhanh hơn. Lại đợi thêm chút nữa, Quý Nhất Nam xoay người rất nhẹ, không mang dép, chân trần giẫm lên sàn nhà đi ra phòng khách.

Lý Bất Phàm mở mắt, nghe thấy tiếng viên th**c l*c lư trong lọ. Y cau mày ngồi dậy, đẩy cánh cửa phòng đang khép hờ.

Nghe thấy động tĩnh, Quý Nhất Nam đang cầm cốc nước sững lại. Lý Bất Phàm khoanh tay, hỏi anh: "Anh uống thuốc ngủ à?"

Quý Nhất Nam gật đầu một cái, "Melatonin thôi, không tính là thuốc ngủ đâu, đã lâu rồi anh không uống Alprazolam, em biết mà."

"Em không biết." Lý Bất Phàm bước tới, rút lọ thuốc trong tay anh ra nhìn một cái. Quả thật là melatonin, y mới yên tâm hơn đôi chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!