Chương 6: Bình thường cậu quen bạn trai hay bạn gái?

Edit: Upehehe

---

Người mất tích khoảng hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, cao một mét bảy mươi lăm, nặng khoảng bảy mươi ký.

Lý Bất Phàm ngồi trong xe cẩn thận nhìn ảnh cậu ta.

Đội cứu hộ đã dựng lều tạm ở chân núi, lập thành một khu trại đơn giản.

Quý Nhất Nam đỗ xe trên bãi cỏ bằng phẳng. Mùa này ở Shangri

-La, cỏ vẫn còn màu vàng úa. Lý Bất Phàm xuống xe, bước sào sạo trên lớp cỏ khô, theo chân Quý Nhất Nam vào khu trại.

"Anh Nhất!"

"Anh đến rồi anh Nhất!"

"Anh Nhất!"

"Tình hình sao rồi?" Quý Nhất Nam rất nhanh đã bị vài người vây quanh.

Bọn họ đều không quen Lý Bất Phàm, vô tình để y đứng ngoài vòng. Lý Bất Phàm cũng không để ý lắm, y khoanh tay đứng bên cạnh, lặng lẽ nghe bọn họ trao đổi.

"Đã mất tích hơn hai mươi bốn tiếng rồi." Một chàng trai đội mũ lưỡi trai đưa chiếc iPad cho Quý Nhất Nam.

"Ừm, đã tìm ở những khu vực nào rồi?" Quý Nhất Nam vừa lướt màn hình vừa nghiêng đầu như đang tìm gì đó.

Không thấy người cần tìm, anh quay người lại, gọi Lý Bất Phàm đang đứng ngoài đám người, "Bất Phàm ơi, lại đây."

Đám người vây quanh Quý Nhất Nam liền tránh ra thành một lối, ánh mắt đổ dồn về phía Lý Bất Phàm.

"Lý Bất Phàm," Quý Nhất Nam đặt tay lên vai y, "Bạn tôi, tôi đưa cậu ấy đến cùng hỗ trợ."

"Đây là A Hạ, người địa phương, đồng nghiệp của tôi." Quý Nhất Nam giới thiệu với Lý Bất Phàm.

"Chào anh." Lý Bất Phàm gật đầu chào.

A Hạ cũng gật nhẹ, đáp: "Có chuyện gì cần cứ tìm tôi."

"Cậu em này cứ gọi là Tiểu Tháp. Mẹ cậu ấy nói chiều cậu ấy đã ra ngoài rồi. Mùa này trời chuyển tối muộn lắm, hơn bảy giờ mới tối hẳn nên chắc dì ấy cũng không để ý. Cậu ấy bị say độ cao nhẹ, hơi khó chịu nên mới ra ngoài đi dạo." A Hạ tiếp lời, "Xem camera thì thấy cậu ấy đi từ phía nam sườn núi Bạch Mã. Khu đó không phải khu du lịch, có rất ít camera, lại có đường thông ra nhiều hướng.

Chúng tôi đã tìm một số nơi, nhưng phạm vi quá rộng, chỉ có thể tiếp tục tìm thôi."

"Được, vậy tôi với Lý Bất Phàm cùng một nhóm. Mọi người phân cho chúng tôi một tuyến đường đi." Quý Nhất Nam nói.

Anh trả lại iPad cho A Hạ, lấy điện thoại mình ra, mở định vị để ghi lại hướng đi.

"Một buổi sáng chắc là chúng ta có thể đi hết tuyến đường này." Quý Nhất Nam ước chừng, "Gậy leo núi và đèn pin xe tôi có sẵn. Cậu lựa hai sợi dây an toàn, lấy thêm ít đồ ăn."

Anh xách nửa thùng nước khoáng tiếp tế của địa phương, còn Lý Bất Phàm cúi xuống chọn dây thừng và lương khô.

Mang theo vật dụng trang bị quay lại xe, Quý Nhất Nam trải bản đồ nghiên cứu địa hình.

"Chúng ta chỉ có thể lái xe đến đây thôi." Anh chỉ vào màn hình.

Lý Bất Phàm không quen nơi đây, nhưng y nhớ đường rất nhanh.

Quý Nhất Nam đánh dấu lộ trình, y liền ghé sát lại để nhìn rõ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!