Chương 50: Cậu đi đâu mất rồi

Edit: Upehehe

---

[Chào buổi sáng.]

[Ngủ ngon.]

[Đừng giận tôi nữa mà.]

Sau lần gặp Lý Bất Phàm ở Shangri

-La, suốt gần hai tháng trời, mỗi ngày Quý Nhất Nam đều nghĩ xem nên gửi tin nhắn cho cậu thế nào.

Chữ đã gõ vào khung trò chuyện, rồi lại bị anh xóa đi.

Anh phải đợi, phải kiên nhẫn hơn chút nữa.

Cho đến một tối nọ, Lý Bất Phàm thật sự nhắn tin cho anh:[Nếu tôi quay lại Shangri

-La, cậu có đến đón tôi không?]

Quý Nhất Nam trả lời:[Có.]

Từ hôm đó, anh bắt đầu đợi cuộc gọi của Lý Bất Phàm.

Sau này, điện thoại quả thật đã reo. Quý Nhất Nam vẫn nhớ rõ, đó là một buổi chiều vô cùng bình thường, Tiểu Thất nói họ gặp một người trượt chân rơi xuống vách núi trong rừng, hiện tại không thể di chuyển, mà nhân lực lại không đủ nên Quý Nhất Nam liền cùng A Hạ lái xe địa hình vào núi.

Thời tiết không tốt lắm, A Hạ phán đoán trong vòng hai tiếng nữa sẽ mưa, vì thế tốc độ xe nhanh hơn bình thường.

Quý Nhất Nam hạ cửa kính xuống một chút, gió lạnh từ khe hở lùa vào như lưỡi dao đâm thẳng vào người, khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn đôi phần.

"Nghe nói người rơi xuống nặng lắm, gần 100 ký." A Hạ cúp máy.

"Không sao đâu, chúng ta cộng thêm Tiểu Thất thì chắc sẽ ổn thôi." Quý Nhất Nam nói.

Khi đến hiện trường, mưa vẫn chưa rơi. Quý Nhất Nam buộc dây an toàn, men theo vách đá trượt xuống, cúi người hỏi cậu thanh niên đang ngồi bệt dưới đất đang hoảng sợ đến hồn xiêu phách lạc: "Cậu tên gì?"

"Giang... Giang..."

"Tiểu Giang." Quý Nhất Nam ngồi xổm xuống, nhanh chóng kiểm tra vết thương trên người cậu ta. "Cậu có thể gọi tôi là anh Nhất. Tiểu Thất nói cậu cảm thấy cẳng chân bị gãy, đúng không?"

"Đúng." Tiểu Giang gật đầu.

Quý Nhất Nam kiểm tra cẳng chân cậu ta. Quả thật đã gãy, thậm chí có một đoạn xương lệch vị trí chọc xuyên qua da. Anh dùng băng tạm thời cố định vết thương, ngẩng đầu trao đổi ngắn gọn với A Hạ ở phía trên, sau đó mấy người hợp sức làm một hệ thống ròng rọc đơn giản để kéo Tiểu Giang lên.

May mắn sau khi đưa Tiểu Giang lên xe, mưa mới bắt đầu rơi. Quý Nhất Nam ngồi vào xe của Tiểu Thất, trên người chỉ bị ướt một chút.

Đường núi gập ghềnh, ban đầu anh không định xem điện thoại, nhưng trong túi bỗng vang lên hai tiếng chuông vội vã rồi tắt ngang.

Số này có lẽ là gọi nhầm, Quý Nhất Nam tiện tay mở ra xem, lại phát hiện đó là một số nước ngoài.

Trong lòng anh thoáng nghĩ, liệu có phải là Lý Bất Phàm không. Khi gọi lại, anh bỗng nhiên thấy căng thẳng khó tả.

Lần này chuông điện thoại reo rất lâu, Quý Nhất Nam kiên nhẫn chờ, khi đối phương bắt máy, bên kia còn khá ồn ào.

Anh chưa kịp mở miệng đã nghe người ở đầu dây bên kia nói: "Xin chào, cho hỏi anh có phải là Quý Nhất Nam không?"

Không phải Lý Bất Phàm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!