Edit: Upehehe
---
Quý Nhất Nam:[Nghỉ ngơi cho tốt nhé.]
Điện thoại rung lên khi Lý Bất Phàm đang bị Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu vây quanh bên giường.
"Anh, cuối cùng anh cũng về rồi. Nếu anh mà còn chậm thêm hai giây nữa thì chắc tôi với anh Tống đã lao tới bệnh viện mất." Tiểu Liễu như gặp được cứu tinh, nắm chặt lấy cánh tay Lý Bất Phàm, kéo y xoay nửa vòng.
"Để tôi kiểm thử xem anh có bị thương ở đâu không."
"Không đến mức đó đâu." Lý Bất Phàm bình thản tránh đi.
Y vốn không thích tiếp xúc thân thể với người khác, chỉ cần có ai chạm vào là toàn thân y lập tức khó chịu, chỉ muốn né tránh.
Tống Lãng Bạch khoanh tay, "Lý Bất Phàm, cậu ngoan ngoãn nằm trên giường hai ngày cho tôi, mấy chuyện khác tạm gác lại hết đi."
Lý Bất Phàm ngồi xuống mép giường, vừa cởi áo khoác vừa cười, "Được rồi, cho tôi nghỉ thì tôi nghỉ, chỉ cần sau này đừng dí tôi làm gấp là được."
"Yên tâm, tôi là loại người đó à? À, chờ cậu lâu quá nên có hơi khát, tôi lấy chai nước uống nha."
Lòng bàn tay vẫn còn cảm giác ẩm ướt của tờ khăn giấy, Lý Bất Phàm mở bàn phím, trả lời lại Quý Nhất Nam:[Biết rồi.]
"Được rồi, đừng đứng đây tám nhảm nữa, hiếm khi mới có dịp tôi được nghỉ ngơi, các cậu không có việc gì khác để làm à?" Lý Bất Phàm đuổi người.
"Biết làm phiền cậu nói chuyện rồi." Tống Lãng Bạch còn chưa uống nước xong, xách chai nước khoáng cùng Tiểu Liễu ra ngoài.
Lý Bất Phàm bấm màn hình, thấy giao diện sáng lên mà không có tin nhắn mới, y bèn đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Trong phòng tắm, Lý Bất Phàm cởi từng món đồ, đến khi cởi món cuối cùng, sợi dây chuyền trên cổ mới lộ ra, lắc nhẹ trên làn da y.
Đó là một miếng gỗ khắc nhỏ bằng móng tay cái, vuông vức dày dặn. Trên mặt là một bông hoa nhỏ, dáng vẻ như sắp nở rộ.
Ngày Lý Bất Phàm tỉnh dậy, sợi dây chuyền này đã ở trên người y.
Y phát hiện mình có rất nhiều khuyên tai, nhẫn, đủ loại trang sức linh tinh, nhưng chỉ có duy nhất một sợi dây chuyền.
Có lẽ y đã từng rất thích, rất quý sợi dây chuyền này, nên nó mới trở thành thứ duy nhất. Vì vậy sau khi Lý Bất Phàm tỉnh lại, y vẫn luôn đeo nó bên mình, chỉ tháo ra lúc đi tắm.
Mở nước nóng ra, hơi nước nhanh chóng tràn ngập phòng tắm, Lý Bất Phàm cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm xoáy nước chảy dưới chân mình.
Vì say độ cao nên y không dám tắm lâu, chỉ xối người qua loa rồi nằm xuống giường, chưa được vài giây đã chìm vào giấc mộng.
Không biết đã qua bao lâu, Lý Bất Phàm bắt đầu mơ.
Cũng là một ngày mưa như thế này, y ngồi bên cửa sổ sát đất nhận một cuộc điện thoại.
Những vệt nước ngoài kính cửa sổ khiến hành lang trở nên méo mó, vài chiếc máy bay lặng lẽ nằm trên đường băng. Màn hình điện thoại hết sáng rồi tắt, sáng lên không biết bao nhiều lần, cuối cùng Lý Bất Phàm mới bấm nghe.
Tiếng điện thoại nhiễu sóng vang lên vài giây, ngay lúc đầu dây bên kia định nói thì y bỗng giật mình tỉnh dậy.
Làn gió nhẹ khẽ lay rèm cửa cạnh giường, Lý Bất Phàm ngẩn ngơ nhìn ra bên ngoài từ khe hở cửa sổ một lát.
Sau khi từ bệnh viện về, Lý Bất Phàm đã ở lì trong khách sạn suốt một ngày.
Triệu chứng say độ cao cơ bản đã giảm bớt, tối đó y cùng Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch ra ngoài ăn tối, đi dạo đến bên cạnh thành cổ.
Khi ánh nắng vàng rực lại một lần nữa chiếu rọi lên những chiếc bánh xe cầu nguyện trong công viên Vân Nhai thì đã là sáng hôm sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!