Chương 49: Em đã từng chết một lần

Edit: Upehehe

---

"Lý Bất Phàm, sao cậu không nghe điện thoại của tôi?"

"Đừng tự lừa mình nữa," Lý Bất Phàm nghe thấy bản thân nói, "Tôi đang quá cảnh để về nước rồi."

"Chia tay là vì thật sự không còn thích tôi nữa sao?" Quý Nhất Nam hỏi.

Lý Bất Phàm không nói gì.

"Có chuyện gì chúng ta cùng nhau giải quyết." Quý Nhất Nam lại nói.

"Không giải quyết được," Lý Bất Phàm trả lời, "Đây không phải là một mối quan hệ yêu đương bình thường."

Y nhìn thấy một chiếc máy bay đang cất cánh ngoài cửa sổ, sau đó lại nghe thấy Quý Nhất Nam hỏi: "Vậy tại sao cậu lại viết trên điện thoại là năm giờ chiều hôm nay ở Cầu Tình Nhân, rốt cuộc là có ý gì?"

Sau một tràng tạp âm của đường truyền, Lý Bất Phàm lại đứng trên Cầu Tình Nhân.

Y đang nắm thứ gì cấn trong lòng bàn tay, vừa mở ra nhìn, hóa ra là hai chiếc nhẫn bạc.

"... Lý Bất Phàm!"

Y quay sang phía phát ra âm thanh, giữa ánh hoàng hôn rực rỡ, Quý Nhất Nam dường như đang chạy về phía y, Lý Bất Phàm muốn gọi tên anh, nhưng cũng không biết mình có phát ra tiếng được không.

Y chỉ thấy mặt trời bên cầu đang lắc lư không ngừng, lắc qua lắc lại, trước mắt y lại bị ánh sáng trắng nuốt trọn.

Thế giới cuối cùng cũng trở nên ồn ào, y nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn, nghe thấy Quý Nhất Nam không ngừng gọi tên mình, rồi cứ thế chìm vào một giấc ngủ yên.

Lý Bất Phàm nghĩ, mình còn chưa kịp hỏi Quý Nhất Nam rằng trước kia có phải đã quen biết y hay không, nếu đã quen thì vì sao lại không nói cho y biết.

Y còn chưa xem những tấm ảnh Tống Lãng Bạch gửi tới, trong đó liệu có phải tất cả đều liên quan đến Quý Nhất Nam không?

Bạn trai cũ của y có phải chính là Quý Nhất Nam không?

Cái gì mà nhóc zombie linh ta linh tinh, nghe sao mà mập mờ thế. Tại sao Quý Nhất Nam lại giỏi dỗ người vậy?

Anh hồi còn là sinh viên trông rất ngây ngô, thôi cứ coi anh là bạn trai cũ của Lý Bất Phàm đi.

Bị lừa thì Lý Bất Phàm cũng chấp nhận. Nếu Quý Nhất Nam thật sự là bạn trai cũ của y, y chỉ cảm thấy mình lời to.

Bảo sao mỗi lần nhắc đến "bạn trai cũ", Quý Nhất Nam đều tỏ ra chẳng mấy quan tâm người đó là ai, hoá ra là thế.....

Có quá nhiều câu hỏi được đặt ra, Lý Bất Phàm không muốn nghĩ nữa, chỉ cảm thấy rất mệt.

Y nên nghỉ ngơi thật tốt cái đã.

Khi tỉnh lại đã không biết là lúc nào rồi. Lý Bất Phàm mở mắt, ngửi thấy mùi nước khử trùng, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.

Quý Nhất Nam đang gục xuống ngủ bên giường, Lý Bất Phàm vừa cử động, anh liền tỉnh dậy.

Khi Quý Nhất Nam thật sự xuất hiện rõ ràng trước mắt, y lại không nhịn được mà hoài nghi: có phải mình vừa bị ảo giác dưới biển không, tất cả những chuyện đó là thật sao?

Thế giới lại choáng váng thêm một lúc, Lý Bất Phàm mới dần nghe rõ lời Quý Nhất Nam nói.

"Bác sĩ nói em bị mệt mỏi quá độ nên ngất xỉu thôi, không có vấn đề gì khác. Trên thuyền lúc đó là anh quá sốt ruột, xin lỗi em. Anh đã chứng kiến quá nhiều tai nạn nên không thể không cẩn thận hơn một chút. Chỉ cần dính đến chuyện của em là anh lại không nhịn được mà căng thẳng. Khi đó giọng anh rất gắt gỏng, nhưng không phải cố ý hung dữ với em đâu.

Nếu em vẫn muốn đi, anh có thể tìm thêm vài hướng dẫn viên lặn nữa......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!