Edit: Upehehe
---
Những lời của Quý Nhất Nam đã khiến Lý Bất Phàm suy nghĩ thêm vài điều mới.
Trước đó y đã phát hiện trong điện thoại của mình vẫn còn lưu lại lịch hẹn với một bác sĩ tư vấn tâm lý, rất có thể là người y thường xuyên gặp khi còn ở Wellington. Nhưng vì đang bận rộn với công việc bên này, Lý Bất Phàm vẫn chưa sắp xếp được thời gian cụ thể.
Nhưng sau đêm Quý Nhất Nam nhắc tới chuyện tư vấn tâm lý, chưa đến hai ngày sau, Lý Bất Phàm tình cờ có nửa ngày trống lịch làm việc. Đúng lúc ấy, Quý Nhất Nam bị một người bạn cũ giữ lại để đến trường hỗ trợ giảng dạy một buổi dưới hình thức chia sẻ kinh nghiệm, thế là Lý Bất Phàm một mình đến phòng tư vấn.
Vì quyết định vào phút chót, mãi đến lúc sắp tới nơi y mới tìm được số điện thoại của phòng tư vấn và gọi sang. Người nghe máy biết mục đích của y, rất nhanh đã giúp sắp xếp cho y một khoảng thời gian ngắn để trò chuyện với bác sĩ tâm lý của mình.
Bác sĩ tâm lý của y tên là Rachel, là một phụ nữ bản địa tóc vàng mắt xanh. Khi nhìn thấy Lý Bất Phàm, cô tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nói rằng không ngờ y lại quay trở về.
Câu nói ấy giống hệt những gì bạn của Quý Nhất Nam đã nói với y trong quán bar hôm đó, Lý Bất Phàm không nhịn được bật cười.
"Wellington là hồng thủy mãnh thú hay gì? Tôi học ở đây lâu như vậy, thỉnh thoảng quay lại cũng là chuyện bình thường mà." Y ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ.
"Tôi bị mất trí nhớ," y vào thẳng vấn đề, "Tra được thông tin của cô trong điện thoại."
Rachel không tỏ ra quá bất ngờ.
"Vì sao lúc đầu cậu không tích cực tìm cách khôi phục ký ức của mình?" Rachel hỏi.
Thần sắc của cô khiến Lý Bất Phàm cảm thấy hình như phía sau chuyện này còn có điều gì đó khác nữa.
"Khi đó tôi có một công việc rất gấp cần hoàn thành. Nhưng quan trọng hơn là vì... Sau khi mất trí nhớ, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho ba mẹ mình. Họ tỏ ra rất bài xích tôi, cũng chẳng mấy quan tâm. Có lẽ chúng tôi đã đoạn tuyệt với nhau từ rất lâu rồi."
"Tôi tự tra được rằng trước đây mình từng mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Tôi nghĩ nếu tôi khôi phục được ký ức, có lẽ trong đó cũng sẽ có rất nhiều điều không tốt, có thể mất trí nhớ là một dạng tự bảo vệ của cơ thể. Hơn nữa, sau đó cũng không có ai khác liên lạc với tôi cả. Nếu thực sự có người coi tôi là quan trọng thì không thể nào lại không tìm tôi, đúng không?"
Rachel gật đầu: "Vậy cậu đã tái kiểm tra rối loạn lưỡng cực chưa?"
"Kiểm tra một lần rồi. Kết quả cho thấy tôi đã hoàn toàn khỏi hẳn." Đó cũng chính là điều khiến Lý Bất Phàm cảm thấy kỳ lạ.
Y trò chuyện với Rachel đến khi trời sụp tối. Lúc bước ra khỏi phòng tư vấn, Lý Bất Phàm mới phát hiện Quý Nhất Nam đã gọi cho y mấy cuộc.
Y đứng bên lề đường, nhìn quanh một vòng, thấy ở góc phố có một hiệu sách. Y vừa đi về phía đó vừa gọi lại cho Quý Nhất Nam.
"Xin lỗi anh, chiều nay em tự đi dạo hiệu sách một chút, không để ý thời gian, cũng không nghe thấy điện thoại của anh." Lý Bất Phàm bước vào hiệu sách, tiện tay lật một cuốn sách trưng bày đặt ngay cửa.
"Bên anh xong rồi," Quý Nhất Nam nói, "Hồi nãy anh mới nói chuyện với tiệm lặn, họ bảo hôm nay chúng ta cũng có thể đi, gần như có thể hoàn thành hết các hạng mục để lấy chứng chỉ."
"Được, em gửi định vị cho anh." Lý Bất Phàm đáp.
Ánh đèn trong hiệu sách sáng rực, Lý Bất Phàm đi xuyên qua các giá sách, nhưng chẳng có tâm tình nhìn cuốn nào.
Trong đầu y chỉ lặp đi lặp lại những lời Rachel đã nói.
"Rối loạn lưỡng cực có thể gây tổn thương thực thể cho não, rất khó có khả năng khỏi hẳn hoàn toàn."
"Trước đây cậu thường xuyên nhắc đến một người, cậu ấy hẳn là bạn trai của cậu. Vì mỗi lần đến trị liệu, cậu đều rất đau khổ, không muốn để cậu ấy nhìn thấy dáng vẻ đó của mình, cùng lắm là chỉ cho cậu ấy đưa cậu tới thôi."
"Sau này hai người hẳn là đã chia tay, cậu rời khỏi Wellington là vì chia tay với cậu ấy, đó là tất cả những gì tôi biết."
"Nếu cậu muốn nhớ lại chuyện trước đây thì cậu cần đến bệnh viện để tiếp nhận trị liệu chuyên nghiệp định kỳ. Tôi không chắc việc này có thể thực hiện được hay không, nhưng có lẽ vẫn nên thử."
Trong lúc lòng dạ đang rối bời, Quý Nhất Nam đã tới nơi.
Lý Bất Phàm tìm thấy xe của anh, mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!