Chương 44: Trở thành gió, hóa thành mưa, tự do không bị trói buộc

Edit: Upehehe

---

"Anh đang nghĩ đến bạn mình à?"

Gió đêm mát mẻ thổi qua bãi cỏ, làm cho những ngọn cỏ và tán cây xào xạc lay động.

Lý Bất Phàm tựa người vào ghế dã ngoại, ngửa mặt lên, lặng lẽ nhìn Quý Nhất Nam đến xuất thần.

"Ừ," Quý Nhất Nam gật đầu, "Anh quen cậu ấy từ rất lâu rồi."

"Rồi sao nữa? Sao hôm đó cậu ấy không đến?"

"Anh không biết." Quý Nhất Nam lắc đầu, đưa cây kem trong tay đến sát môi y. "Hôm đó cậu ấy bỏ anh lại, rồi một mình về nước."

"Hả? Bỏ anh đi luôn? Bạn bè gì kỳ thế?"

"Có lẽ cậu ấy cũng có nỗi khổ riêng."

Lý Bất Phàm dứt khoát cầm lấy cây kem Quý Nhất Nam không muốn ăn nữa, vừa ăn vừa nhíu mày nói: "Quý Nhất Nam, anh không thể như thế được. Con người anh bị cái là quá tốt bụng, chuyện gì cũng muốn nghĩ thay cho người khác."

Quý Nhất Nam ngược lại khẽ cười, thừa nhận: "Người bạn đó của anh lúc ấy cũng nói vậy."

"Thôi thôi thôi, anh đừng lấy cậu ấy ra so với em, em không phải loại người như vậy."

"Không phải em bị mất trí nhớ rồi à? Sao còn khẳng định chắc chắn thế?"

"Mất trí nhớ chứ có phải bị đột biến đâu, em nghĩ tam quan của mình chắc cũng sẽ không thay đổi..." Lý Bất Phàm nuốt một ngụm, "Đi nào."

"Thôi được rồi." Y xua tay. "Tiếp tục nói về bạn anh đi. Sau đó thì sao? Anh gặp lại có đánh cho cậu ấy một trận không?"

"Sao có thể." Sao có thể nỡ lòng làm vậy được.

"Hơn nữa sau đó tụi anh chỉ gặp lại đúng một lần." Quý Nhất Nam bình thản nói.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó... cậu ấy chết rồi."

Lý Bất Phàm sững sờ, không lập tức lên tiếng, "Anh... nói thật sao."

"Ừ, cậu ấy mất rồi, vì một tai nạn. Lúc đó có một đội khảo sát khoa học cần người hỗ trợ, cậu ấy giống em, biết rất nhiều thứ nên đã giúp họ đi đo đạc số liệu, không ngờ lại gặp tai nạn rồi... qua đời."

"Xin lỗi anh... lúc nãy em không biết..."

"Không sao, chuyện đó đã qua rất lâu rồi."

Lâu thật sao?

Lý Bất Phàm thử tính toán trong lòng, Quý Nhất Nam mới tốt nghiệp tiến sĩ khoảng hai, ba năm trước thôi mà.

Họ còn chưa kịp nói tiếp, từ xa đã có một ông lão tóc hoa râm, đeo kính, mặc quần short đi biển và áo hoa hòe đang chậm rãi bước tới.

"Tôi nhìn thấy em từ rất xa, còn tưởng mình nhận nhầm người." Vừa đến nơi, ông đã vỗ nhẹ lên vai Quý Nhất Nam.

"Thầy, sao thầy lại ở đây?"

"Câu này phải là tôi hỏi em chứ. À, tôi nhớ ra rồi, em đến tham gia diễn đàn phải không? Diễn đàn này là do thầy hướng dẫn của em giới thiệu em đấy. Khách mời đã sắp xếp sẵn ban đầu lại không đến được..." Ông vừa nói vừa rất tự nhiên kéo một chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống cạnh Quý Nhất Nam, "Ôi, tôi vừa đi nghỉ dưỡng về, suýt nữa thì quên mất chuyện của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!