Chương 42: Núi tuyết Ương Na

Edit: Upehehe

---

Mùa đông năm Quý Nhất Nam tốt nghiệp tiến sĩ, Wellington hứng chịu một đợt rét đậm dữ dội chưa từng có, rất nhiều người vô gia cư lang thang ngoài đường đã chết trong năm đó.

Nhưng đó không phải là lý do khiến Quý Nhất Nam thấy mùa đông năm ấy khó quên.

Chỉ xét riêng chuyện tốt nghiệp, mọi thứ với Quý Nhất Nam đều vô cùng suôn sẻ. Anh nhận được offer ở lại trường, thậm chí còn hoàn tất các thủ tục tốt nghiệp từ sớm. Còn Vạn Mân và Lý Phương Tri sau khi đột ngột xuất hiện rồi làm ầm ĩ một trận xong lại bỗng nhiên biến mất.

Sau một kỳ trầm cảm dài hơn thường lệ, Lý Bất Phàm cuối cùng cũng dần hồi phục.

Vài tháng sau, trước lễ tốt nghiệp tiến sĩ của Quý Nhất Nam, anh nhận được thư mời tuyển dụng của trường. Trên đường về căn hộ, anh tiện ghé lấy hai chiếc nhẫn đã đặt từ trước. Xuống tới dưới lầu, Quý Nhất Nam bắt gặp Lý Bất Phàm khoác áo phao ngoài bộ đồ ở nhà đang ngồi xổm cho mèo hoang trước cửa ăn.

"Cậu về rồi à?" Lý Bất Phàm đứng dậy, mắt sáng rực. "Tôi có qua quán Trung Quốc cậu thích mua về rất nhiều món nè."

Chỉ cần liếc một cái, Quý Nhất Nam đã nhận ra giai đoạn trầm cảm của cậu đã qua rồi, nhưng anh không nói gì, chỉ nắm tay Lý Bất Phàm cùng về nhà.

"Hôm nay tôi nhận được thư tuyển dụng rồi, đợi tốt nghiệp xong là vào làm."

Trong lúc ăn tối có người gõ cửa, cho đến khi mở cửa ra, Quý Nhất Nam vẫn không hề biết người đó là ai.

Không ngờ đó là người bạn nhiều năm chưa gặp của họ — Dụ Tu Cảnh.

Cậu ta mặc áo phao ngắn, tháo mũ và khẩu trang, mỉm cười với Quý Nhất Nam, "Anh Nhất, lâu rồi không gặp."

Thấy Quý Nhất Nam im lặng rất lâu, Lý Bất Phàm đã từ trong bếp bước ra. Vừa nhìn thấy Dụ Tu Cảnh, cậu liền sững người rồi nhào tới ôm chầm lấy cậu ta: "Tiểu Cảnh, cậu đến sao không báo trước cho tôi."

"Tôi đang ở bên thành phố bên cạnh chụp quảng cáo, xem bản đồ thấy cũng không xa nên ghé qua." Dụ Tu Cảnh nói.

"Bên ngoài lạnh," Quý Nhất Nam nhường chỗ, "Vào nhà trước đi."

Có bạn tới chơi, Quý Nhất Nam lục trong tủ lấy ra một chai vang đỏ đã mua từ rất lâu mà chưa từng uống, ba người ngồi trò chuyện trên chiếc sofa không mấy rộng rãi.

Dụ Tu Cảnh là người mở lời trước: "Tôi nhớ năm nay anh Nhất tốt nghiệp."

"Thủ tục tốt nghiệp cũng gần xong hết rồi." Quý Nhất Nam dựa lưng vào thành ghế, một cánh tay bị Lý Bất Phàm đè lên sofa, làm gối kê cho eo cậu, "Sau này tôi sẽ ở lại trường làm giảng viên."

"Giảng viên à?" Dụ Tu Cảnh khẽ cười một tiếng, dường như vừa có chút bất ngờ, lại vừa cảm thấy hợp lý.

Uống được nửa ly rượu, Lý Bất Phàm hỏi: "Tiểu Cảnh, còn Từ Kỳ Niên thì sao? Cậu ấy bận lắm à?"

"Anh ấy..." Lúc này Dụ Tu Cảnh mới lộ ra vẻ khó xử. "Bọn tôi... chia tay lâu rồi. Trước khi đến đây, điều duy nhất khiến tôi do dự chính là sợ hai người hỏi tới chuyện này."

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán khiến người nghe nhất thời không biết phản ứng ra sao. Những năm ở nước ngoài, Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên thỉnh thoảng vẫn ghé thăm họ, trong ấn tượng họ vẫn luôn rất ân ái. Nghĩ kỹ lại, dạo gần đây quả thật đã không còn gặp họ nữa. Thế giới của người trưởng thành vốn không chỉ có tình bạn và tình yêu, sự nghiệp bận rộn hơn một chút cũng là điều dễ hiểu, chỉ là không ngờ sau một thời gian chẳng mấy quan tâm, bọn họ đã lặng lẽ chia tay như vậy.

Người hoàn hồn đầu tiên là Quý Nhất Nam. Anh khẽ chạm vào eo Lý Bất Phàm, cậu mới lên tiếng: "Nếu cậu không muốn nói thì thôi, không cần miễn cưỡng."

"Ngoài hai người ra, hình như tôi cũng chẳng còn ai để nói." Như đã hạ quyết tâm, Dụ Tu Cảnh ngửa đầu uống cạn ly vang, dựa vào sofa chậm rãi nói: "Bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy quyết định kết hôn của bọn tôi có lẽ hơi vội vàng. Không phải là không đủ yêu nhau, chỉ là... ở bên nhau không phải chỉ cần có tình cảm sâu đậm không thôi, thực chất nó là một chuyện rất phức tạp."

"Gia đình hai bên, sự nghiệp, cuộc sống cơm áo gạo tiền, cái nào cũng phải cân nhắc. Mấy năm ở bên Từ Kỳ Niên, tôi cảm thấy mình đã làm anh ấy chịu thiệt, để anh ấy theo tôi chịu khổ khiến anh ấy chịu áp lực rất lớn."

Dụ Tu Cảnh cúi đầu, nhìn chiếc ly thủy tinh trong tay, "Tôi cứ không kìm được mà nghĩ, nếu không có tôi bên cạnh từ đầu thì liệu anh ấy có thể đã sống tốt hơn rồi không."

Những lời này dường như cũng chạm tới Lý Bất Phàm. Có lẽ vì uống rượu, gương mặt cậu hơi ửng đỏ, khóe mắt lặng lẽ ươn ướt. Dụ Tu Cảnh ngẩng lên trông thấy thì giật mình, vội áy náy hỏi có chuyện gì. Lý Bất Phàm dùng mu bàn tay lau mắt, nói không sao, chỉ là đang ốm thôi.

Quý Nhất Nam dùng lòng bàn tay xoa nhẹ mái tóc Lý Bất Phàm, tiếp tục lắng nghe cậu trò chuyện với Dụ Tu Cảnh.

Bạn bè lâu ngày gặp lại vốn không thiếu chuyện để nói. Từ Từ Kỳ Niên, câu chuyện dần chuyển sang một người bạn học Ấn Độ nào đó của Lý Bất Phàm, không khí mới nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!