Edit: Upehehe
---
Lý Bất Phàm bị tiếng nói chuyện trong phòng truyền dịch đánh thức.
Ánh nắng từ cửa sổ bên cạnh hắt vào, y khẽ cử động, trở mình rồi hoàn toàn tỉnh ngủ.
Quý Nhất Nam vẫn ngồi bên cạnh giường bệnh, tư thế không khác gì trước lúc Lý Bất Phàm nhắm mắt.
"Chào buổi sáng," Ánh mắt Quý Nhất Nam hơi mơ màng, dường như ngủ không ngon lắm, "Tôi là Quý Nhất Nam, còn nhớ không?"
Mới qua có một đêm thôi mà, sao Lý Bất Phàm có thể quên được.
Ngủ một giấc ngon lành, tinh thần y đã khá hơn nhiều. Lý Bất Phàm vươn vai tháo ống dưỡng khí, mỉm cười hỏi lại anh: "Vậy cậu còn nhớ tôi tên gì không?"
"Lý Bất Phàm." Quý Nhất Nam nghiêm túc nói đúng tên y, rồi đứng dậy, "Đi ăn sáng nhé? Xong rồi tôi đưa cậu đến đồn cảnh sát."
Thời gian còn sớm hơn so với Lý Bất Phàm nghĩ.
Mới chưa đến chín giờ, điện thoại y đã có mấy tin nhắn của Tiểu Liễu.
[Anh còn ở bệnh viện à? Bệnh viện nào thế?]
[Tôi với anh Bạch đến đón anh.]
Lý Bất Phàm: [Không sao, tôi sắp về rồi, hai người cứ đi sửa xe đi.]
Tiểu Liễu nhắn lại rất nhanh: [Hôm nay sửa không được, sáng tôi gọi điện rồi, chủ tiệm nói mốt mới mở cửa.]
[Kế hoạch chụp hình chắc phải dời lại thôi, đợi anh về rồi mình bàn tiếp.]
"Đến nơi rồi."
Xe dừng lại, Lý Bất Phàm nghe giọng Quý Nhất Nam, y gõ nốt mấy chữ cuối, tháo dây an toàn rồi xuống xe cùng anh.
Quý Nhất Nam chọn một tiệm mỳ, mùi thì là hòa với tiếng người ồn ào bay ra từ cửa tiệm nhỏ.
"Ông chủ ơi, cho một phần bánh đại mạch, một ấm trà bơ ngọt, thêm một bát mỳ bò." Quý Nhất Nam hỏi Lý Bất Phàm, "Còn cậu?"
"Vậy tôi cũng mỳ bò đi." Y đáp.
Ông chủ đứng cạnh ghi lia lịa.
Tiệm ăn trang trí đơn giản, là một tiệm ăn nhỏ của hai vợ chồng. Bà chủ tất bật đi lại rót nước cho khách. Lý Bất Phàm kéo ghế gỗ, ngồi xuống cạnh cái bàn gần đó, vừa định với tay lấy hộp khăn giấy thì Quý Nhất Nam đã nhanh tay rút ấy tờ, lau mặt bàn, còn hỏi y: "Có kiêng ăn hành hay rau thơm không?"
"À..." Lý Bất Phàm suýt quên, "Tôi không thích ăn rau thơm lắm."
"Vậy một bát không cho rau thơm." Ông chủ ghi chú xong, vội vã chạy vào bếp.
Có lẽ tối qua mệt quá, cả hai vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lúc chờ thức ăn chẳng ai nói gì. Mỳ nấu rất nhanh, ông chủ bưng bát không rau thơm ra trước, Lý Bất Phàm cũng không khách sáo với Quý Nhất Nam, cầm đũa ăn ngay.
Mỳ mới nấu xong còn nóng hổi, hơi nóng bốc nghi ngút. Lý Bất Phàm vừa ăn một đũa thì chuông điện thoại reo.
Người gọi là Tống Lãng Bạch, y bắt máy.
"Sao thế?"
"Cậu thấy đỡ chưa?" Tống Lãng Bạch hỏi thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!