Chương 39: Wellington

Edit: Upehehe

---

"Nhất Nam, dù có trải qua cùng một chuyện, mỗi một người cũng sẽ có một thái độ khác nhau. Con phải học cách nhìn vào mặt tốt của mọi việc."

Quý Nhất Nam nhớ lại lời mẹ từng nói với mình, anh liền ép bản thân dừng lại những hồi ức về lễ tốt nghiệp năm hai mươi bảy tuổi ấy.

Mặt tốt của mọi việc chính là lúc này Lý Bất Phàm đang ở ngay bên cạnh anh, vừa chân thực lại vừa ấm áp.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Quý Nhất Nam đưa tay tắt vòi sen, quấn một chiếc khăn khô quanh người Lý Bất Phàm.

Tóc y vẫn còn ướt, Quý Nhất Nam lấy máy sấy trong phòng tắm sấy khô cho cả hai. Cất máy sấy đi, anh đưa tay xoa nhẹ những lọn tóc còn nóng của Lý Bất Phàm, lúc các ngón tay hạ xuống vô thức v**t v* vết sẹo sau tai y một lúc.

"Trước đây anh từng đi du học ở Wellington nên sống ở bên đó nhiều năm."

Vì chưa từng nghe Quý Nhất Nam nhắc đến, Lý Bất Phàm sững lại một giây rồi mới nói: "Thật à? Vậy chắc anh rất quen thuộc với nơi đó nhỉ. Nghe nói bên ấy trời hay mưa, thời tiết cũng không tốt lắm."

"Sau khi em đi anh có thể gọi điện cho em được không? Anh sẽ để ý múi giờ." Quý Nhất Nam hỏi.

"Được chứ, em sẽ cố gắng bắt máy." Lý Bất Phàm cười.

Quý Nhất Nam bắt lấy một điểm trong lời nói của y làm anh không hài lòng lắm, cúi xuống thơm lên má Lý Bất Phàm, lại hỏi: "Có thể không phải là 'cố gắng' không em?"

Anh sáp lại càng lúc càng gần, Lý Bất Phàm nhanh chóng nhận ra ý đồ của anh. Hai người hôn nhau một lúc trong phòng tắm đến khi Lý Bất Phàm có hơi thiếu oxy, y đưa tay mở cửa, cùng Quý Nhất Nam quay về phòng, nằm lên giường.

"Lúc du học chắc anh cũng chơi nhiều trò thú vị lắm nhỉ?" Lý Bất Phàm nhướng mày, "Ví dụ như... yêu nhiều người cùng lúc chẳng hạn."

Quý Nhất Nam ngơ ra một chút, hỏi ngược lại: "Có thể vậy luôn sao? Anh không tưởng tượng nổi cảnh đó."

Lý Bất Phàm lại bị anh chọc cười: "Được rồi, vậy anh có người bạn nào đặc biệt thân không?"

Thực ra trong đầu Quý Nhất Nam chỉ nghĩ đến một người, nên anh nói là có.

"Ồ, nam hay nữ thế?"

"Nam."

"Bạn bè thuần túy à? Trước anh nói anh từng yêu một lần, chẳng lẽ là với cậu ấy?"

"Không phải, lần đó anh nói là với em cơ."

"Em á?"

Cơ thể Lý Bất Phàm khựng lại, "Khi đó rõ ràng chúng ta còn chẳng có gì. Được lắm, anh tự phong danh phận cho mình luôn à."

"Ừ." Dù sao thì kết cục cuối cùng cũng giống nhau.

"Tự tin thế?"

"Không," Quý Nhất Nam phủ nhận, "Rất không tự tin."

Anh nhìn Lý Bất Phàm, chậm rãi nói: "Anh không có nhiều bạn, người bạn thân thật sự chỉ có một người."

"Rồi sau đó thì sao? Em chưa từng nghe anh nhắc đến cậu ấy." Lý Bất Phàm thắc mắc.

Trong bóng tối, Quý Nhất Nam đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi Lý Bất Phàm, "Sau đó... anh đã làm sai một số chuyện, nên anh mất đi cậu ấy rồi."

---

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!