Edit: Upehehe
---
Đối với Quý Nhất Nam mà nói, một Lý Bất Phàm vừa lãng mạn vừa điên cuồng không phải điều gì xa lạ.
Có những lúc anh cảm thấy bệnh tâm lý giống như món quà bị ông trời trao nhầm, biến thành một tai họa chen ngang vào đời người.
Vài hôm sau, Quý Nhất Nam phải theo giáo sư đến sườn núi phía nam dãy Manla cắm trại một tuần.
Buổi tối trước ngày khởi hành, Lý Bất Phàm muốn tự tay nấu cho anh một bữa tối độc nhất vô nhị.
"Không cần tôi giúp thật sao?" Quý Nhất Nam ngồi trên đảo bếp, nhìn bóng lưng tất bật của Lý Bất Phàm mà không nhịn được khẽ bật cười.
Lý Bất Phàm vốn rất ít khi nấu ăn. Ngoại trừ lúc ở trên núi phải tự nấu vài món đơn giản hoặc mì gói thì khi ở nhà, việc bếp núc gần như đều do Quý Nhất Nam đảm nhận. Hôm nay cậu đột nhiên bảo mình muốn nấu ăn, lại còn đi siêu thị từ rất sớm để mua nguyên liệu.
Canh trứng cà chua đơn giản đã múc ra bát, mấy món rau xào cũng xong hết, chỉ còn lại nồi cánh gà kho Coca đang sôi sùng sục. Cho thêm đường vào, nước sốt Coca trở nên sánh đặc, bóng lên một lớp màu đậm đà.
"Lâu lắm rồi tôi chưa ăn cánh gà kho Coca." Lý Bất Phàm quay lưng về phía anh, nói.
"Chưa nghe cậu nói qua bao giờ, nếu thích thì tôi có thể học rồi làm cho cậu, chắc cũng dễ thôi." Quý Nhất Nam uống ngụm nước, định đứng dậy thì bị Lý Bất Phàm cầm xẻng chỉ vào anh: "Đừng qua đây, cậu ngồi yên đó."
"Hồi đó tôi thay bảo mẫu liên tục, lúc ấy tôi thích uống Coca lắm, nhưng... ba mẹ tôi không cho uống, nói trẻ con uống nhiều không tốt, nên tôi bảo dì nấu cánh gà kho Coca cho tôi ăn mỗi ngày." Lý Bất Phàm dùng xẻng đảo cánh gà, vặn nhỏ lửa, tắt bếp, bày ra đĩa rồi bưng ra bàn.
"Từ nhỏ đã thông minh vậy rồi." Quý Nhất Nam khen cậu, cầm đũa gặp một cái bỏ vào bát, dùng tay bốc ăn luôn.
"Cậu đừng có dỗ tôi, tôi làm cái gì mà cậu chả khen." Lý Bất Phàm nhìn đĩa cánh gà, cau mày, giọng nhỏ xíu, "Tôi cũng không biết sao lại nấu ra đen thế này, tôi nhớ hồi trước ăn có đen vậy đâu..."
Quý Nhất Nam cắn vài miếng, mặt không biến sắc, còn tìm giúp cậu một lý do:
"Chắc Coca ở nước ngoài nó khác."
"Vậy à?" Lý Bất Phàm cũng ăn thử một cái, mới cắn một miếng đã híp mắt lại vì đắng, "Đắng thế này... sao cậu không nói hả anh Nhất?"
Quý Nhất Nam lắc đầu: "Tôi không thấy đắng."
Lý Bất Phàm bật cười bất đắc dĩ, miệng nói "được rồi được rồi", tay thì mở phần mềm xem quanh đây có nhà hàng nào còn mở không.
Tối đó trời đổ mưa, Quý Nhất Nam đang làm việc trong phòng, Lý Bất Phàm không quấy rầy anh, ngồi một mình ngoài phòng khách.
Anh gần như đã chuẩn bị xong để tốt nghiệp trong mùa đông này, hiện đang nộp đơn xin làm việc với vị trí giảng viên. Suốt một năm qua, chưa bao giờ anh áp lực nhiều đến vậy. Lúc ngẩng đầu lên đã là rạng sáng, anh đứng dậy duỗi người, mở cửa đi ra phòng khách thì thấy Lý Bất Phàm đã ngủ quên trên sofa.
TV vẫn đang bật, ánh sáng lúc sáng lúc tối nhưng âm thanh không lớn lắm. Quý Nhất Nam bước nhẹ đến, cúi đầu đỡ cổ và eo Lý Bất Phàm, định bế cậu lên.
Nhưng chỉ mới gần chạm vào người Lý Bất Phàm, cậu đã có dấu hiệu tỉnh dậy. Quý Nhất Nam bế cậu vào phòng, nghe Lý Bất Phàm nằm trong lòng anh lí nhí hỏi: "Cậu làm việc xong rồi à? Hôm nay sớm thế..."
"Muộn lắm rồi, cậu ngủ mất tiêu." Quý Nhất Nam đặt cậu lên giường, nhưng lại bị Lý Bất Phàm vòng tay qua cổ kéo vào lòng mình.
Trong khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở, Quý Nhất Nam nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi: "Gì thế?"
Lý Bất Phàm không trả lời, chỉ với tay tắt hết đèn trong phòng.
Không gian đột ngột tối xuống, tầm mắt Quý Nhất Nam chìm trong một mảnh tối đen, chưa kịp thích ứng thì đã cảm nhận được môi Lý Bất Phàm áp sát lại.
Khi thị giác bị che khuất, thính giác và xúc giác càng trở nên nhạy bén hơn hẳn. Lý Bất Phàm còn mang hơi ấm khi mới tỉnh ngủ, từng ngón tay chậm rãi c** q**n áo Quý Nhất Nam.
Hôn được một lúc, Quý Nhất Nam tách môi ra, quỳ ngồi dậy, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một hộp bao cao su mới.
"Hộp trước dùng hết rồi, cái này mới mua ở siêu thị," anh xé mép hộp, "Nghe đâu là vị đào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!