Edit: Upehehe
---
Trong thời gian học nghiên cứu sinh, Quý Nhất Nam đổi sang chuyên ngành thực vật học.
Từ đó về sau, số lần anh leo núi tăng vọt. Mỗi khi đứng giữa không gian rừng núi trống trải, anh có thể lặng lẽ suy nghĩ. Anh rất biết ơn việc trước kia Lý Bất Phàm thường dẫn mình đi leo núi, dù đôi khi anh không giỏi lắm, thậm chí có lúc còn kéo chân cậu lại. Nhưng anh đã nhận được một loại sức mạnh từ thiên nhiên, một thứ sức mạnh kiên định mà trước nay anh chưa bao giờ cảm nhận được.
Bốn năm học nghiên cứu là quãng thời gian đau khổ, nhưng giữa những đau khổ ấy lại có hai năm đẹp đẽ nhất của Quý Nhất Nam.
Lý Bất Phàm chuyển tới sống trong một căn hộ gần phòng thí nghiệm của anh, trừ những lúc phải ra ngoài làm việc thì hầu như cậu không rời đi.
Căn hộ tuy vẫn chỉ có hai ngủ một khách, nhưng thật ra chỉ dùng một phòng, phòng còn lại hoàn toàn biến thành phòng làm việc của Lý Bất Phàm, chất đầy đồ đạc của cậu.
Đồng thời, theo lời bác sĩ tâm lý của Lý Bất Phàm, tình trạng của cậu ngày càng ổn định, gần như có thể làm việc và sinh hoạt như người bình thường.
Ngay cả Quý Nhất Nam cũng bắt đầu tưởng tượng, anh sẽ thuận lợi lấy bằng tiến sĩ trong bốn năm, trong lễ tốt nghiệp, giữa hội trường vài nghìn người, anh và Lý Bất Phàm có lẽ chỉ đứng khuất ở một góc. Anh ôm một bó hoa thực ra là chuẩn bị cho Lý Bất Phàm, rồi nói thích cậu thêm một lần nữa. Sau đó, Lý Bất Phàm sẽ chấp nhận lời tỏ tình ấy, họ sẽ tiếp tục sống với nhau như bây giờ, ở nơi đất khách quê người, có một căn nhà nhỏ thuộc về hai người cùng một cuộc sống hoàn toàn không bị quấy rầy.
Nhưng biến cố lại đến rất nhanh.
Dấu hiệu bất thường đầu tiên của Lý Bất Phàm xuất hiện vào lúc Quý Nhất Nam học nghiên cứu sinh năm thứ ba.
Công việc Lý Bất Phàm nhận ngày càng nhiều, phải thường xuyên đi công tác liên tục vài tuần liền, luôn trở về nhà trong mệt mỏi.
Đơn hàng của cậu vốn luôn rất nhiều, nhưng để nghỉ ngơi cho tốt, Lý Bất Phàm chưa bao giờ để bản thân mình bận rộn đến mức này, nhịp độ đột nhiên tăng nhanh khiến Quý Nhất Nam chú ý. Nhưng chỉ với một dấu hiệu này vẫn chưa đủ để chứng minh cuộc sống của Lý Bất Phàm có điều gì bất thường.
Một tối nọ, khoảng chín giờ, Quý Nhất Nam đang viết luận đến mất hồn, vừa mới bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho mình thì cửa căn hộ đột nhiên bị mở ra.
Người buổi chiều đã ra sân bay và nói sẽ đến thành phố A đứng trước cửa, tay cầm một bông hồng, bị mưa ngoài trời làm ướt sũng.
Dù đang là mùa hè, nhưng bị ướt mưa vẫn khó chịu. Quý Nhất Nam sững người vài giây, bước lên cầm hành lý giúp cậu, hỏi: "Máy bay bị hoãn à?"
Lý Bất Phàm lắc đầu, vẻ mặt như vừa phải điều chỉnh rất lâu mới giữ được ở mức không quá khó coi.
"Chắc gần đây bận quá nên nhớ nhầm giờ," Lý Bất Phàm cười bất đắc dĩ. "Tôi đến sân bay rồi mới phát hiện chuyến bay là tuần sau. Tôi ra ngoài gọi cho trợ lý để xác nhận lại thời gian, kết quả là trời đổ mưa lớn, trên đường quay về thì..."
Cậu giơ bông hoa trong tay lên, nhét vào tay Quý Nhất Nam: "Đi ngang một bà bán hoa. Tôi nghĩ dù tôi nhớ nhầm thật, nhưng chẳng lẽ để chuyến đi này lãng phí sao, nên tôi mua một bông... tặng cậu."
Quý Nhất Nam nghe xong, đầu tiên là xót cho cậu, sau đó cũng bật cười theo.
"Vừa hay luận văn của tôi sắp xong rồi, tuần này tôi còn có thể ở bên cậu nhiều hơn. Nếu cậu không bay nữa, ngày mai... hoặc ngày kia trời tạnh, mình ra hồ câu cá đi dạo nhé."
Nghe lời đề nghị ấy của Quý Nhất Nam, Lý Bất Phàm dường như cảm thấy lần lỡ chuyến bay này cũng không quá tệ, cậu khẽ nói "được", rồi vào phòng thay đồ.
Quý Nhất Nam lau khô nước trên vali trong lúc cậu tắm, rồi làm lại bữa tối cho hai người, biến món salad đơn giản lúc nãy thành mâm đồ ăn Trung Quốc nóng hổi, đủ hương đủ vị.
Đến khi Lý Bất Phàm bước ra, đồ ăn vừa kịp nóng hổi.
Quý Nhất Nam đẩy ly nước đã rót đến cạnh cậu, nhẹ nhàng hỏi vì sao dạo này cậu lại bận đến vậy.
"Tôi lúc nào mà chẳng bận, đơn hàng nhiều đến sợ luôn ấy, cậu cũng đâu lạ gì." Lý Bất Phàm không nhìn anh, cúi đầu ăn. "Gần đây nghỉ ngơi cũng tốt, rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên tôi tính nhận thêm, kiếm thêm chút tiền."
"Với lại cậu không thấy nơi mình ở hơi nhỏ sao? Dù gì cậu cũng sắp tốt nghiệp rồi, tốt nghiệp xong... chúng mình có thể mua một căn hộ nhỏ."
Thấy Quý Nhất Nam khựng đũa lại, cậu vội giải thích: "Cậu đừng hiểu lầm. Nếu lúc đó cậu không muốn, tôi sẽ không ép cậu. Chúng ta tiếp tục làm bạn cùng phòng cũng được."
"Tôi nghe theo cậu." Quý Nhất Nam nói.
Anh chìm trong tương lai tươi đẹp mà Lý Bất Phàm vừa vẽ ra, rồi nghĩ đến sự bận rộn của cậu, sự nhạy cảm ban đầu đã không còn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!