Edit: Upehehe
---
"Cậu nghĩ ra cái kế hoạch đó từ khi nào? Một mình đi tìm đám người đó, cậu điên rồi à?" Lý Bất Phàm đứng bên giường bệnh, cúi đầu, ánh mắt nặng nề nhìn Quý Nhất Nam.
"Khi đặt máy quay, camera cũng ghi được hình chúng ta. Nếu tôi không đi lấy thì sau này sẽ rất phiền phức." Quý Nhất Nam giải thích.
"Thế sao không nói với tôi? Cậu nghĩ chỉ cần hy sinh bản thân mình là cao cả lắm đúng không?"
Quý Nhất Nam im lặng một lúc rồi mới nói: "Lúc đó Tiểu Liễu đã kiệt sức, Tống Lãng Bạch cũng đi không xa được, cậu biết rõ mà."
"Cậu tưởng mình đang ngồi trong trường học giải bài toán xe điện hay gì?"
"Tôi không nghĩ thế. Tôi mở định vị là để cố tình dẫn bọn chúng đến gần Gương Thiên Nữ."
Lý Bất Phàm hiểu ra, ngay từ đầu anh đã định trước sẽ nhảy xuống hồ để thoát thân.
"Làm sao cậu dám đảm bảo mình có thể bơi được vào bờ?"
Quý Nhất Nam vẫn còn nắm tay y, ngẩng đầu nhìn y. Ánh mắt ấy rõ ràng rất bình thường, nhưng Lý Bất Phàm lại thấy như trong đó chứa nhiều điều anh không nói ra, cũng không thể nói ra.
"Bởi vì tôi từng nhảy rồi."
Cảm giác quen thuộc ấy lại ùa về, sao lại trùng hợp đến vậy? Trong ký ức rời rạc của y dường như cũng có cảnh tượng đó, mà giờ Quý Nhất Nam lại khẳng định mình từng nhảy xuống hồ này thật.
Lý Bất Phàm thấy đầu óc rối loạn, không phân biệt nổi rốt cuộc là thật hay giả.
"Vậy là cậu đem tính mạng của mình ra đánh cược." Lý Bất Phàm nói.
"Không phải cược." Quý Nhất Nam vẫn nhìn y, "Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ không quay lại được, tôi không muốn chết."
Nhưng tôi cũng không thể để cậu gặp chuyện được.
Lúc này Lý Bất Phàm nhận ra Quý Nhất Nam là một người rất bướng bỉnh, một khi đã quyết tâm thì không ai lay chuyển được, dù y có nói thế nào cũng vô ích.
"Nước sắp nguội rồi," Quý Nhất Nam nhắc, "Cậu còn lau giúp tôi nữa không? Tôi không còn tí sức nào hết."
"Tôi thấy lúc cậu nghĩ ra mấy chuyện liều lĩnh này thì lại có sức lắm mà." Lý Bất Phàm nói, rồi lấy quần áo y mua cho anh ra. "Mặc đi."
Nhưng Quý Nhất Nam đang mặc đồ bệnh nhân, thật ra cũng chỉ có thể thay mỗi q**n l*t.
Lý Bất Phàm ngồi xuống mép giường, giả vờ bận rộn với điện thoại, tỏ ra như đang làm việc. Quý Nhất Nam liếc y một cái, bắt đầu c** q**n áo.
Trong phòng chỉ còn tiếng chăn cọ xát. Lý Bất Phàm cảm thấy mình cũng nóng ran, nhìn chằm chằm vào màn hình mà chẳng biết đang xem gì. Quý Nhất Nam cố ý làm động tác rần rần lên, tiếng động rõ ràng, thay xong thì mặc quần dài vào, cầm lấy quần áo cũ tính chuẩn bị đi giặt.
Lý Bất Phàm đưa tay ngăn lại: "Trong phòng có đủ ấm không? Cậu mặc thêm được không?"
"Giặt có mỗi cái q**n l*t thôi mà, nhanh lắm." Quý Nhất Nam nói.
Lý Bất Phàm: "..."
Y nắm lấy cổ tay Quý Nhất Nam, nghĩ rằng y sẽ không làm gì anh nên mới dám ngang nhiên thế hả?
Lý Bất Phàm kéo mạnh, lôi Quý Nhất Nam đến trước mặt mình, rồi đẩy anh ngã xuống giường.
Chiếc giường bệnh kêu lên một tiếng khô khốc. Quý Nhất Nam phản ứng rất nhanh, ôm lấy eo y, ngẩng đầu hôn lên.
Chiếc điều hòa cũ kỹ kêu ong ong, nhưng tiếng tim đập lại át hết thảy mọi thanh âm. Lý Bất Phàm chống tay bên tai Quý Nhất Nam, nằm đè lên người anh, khoang miệng bị đầu lưỡi anh càn quét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!