Edit: Upehehe
---
Vừa nghe đến hai chữ săn trộm, những người còn ngái ngủ lập tức tỉnh táo lại, vội vàng thu dọn đồ đạc.
"Thứ nào không cần thiết thì bỏ lại hết, lều cũng đừng thu, chúng ta đi ngay." Quý Nhất Nam liếc điện thoại, anh đang gửi đoạn video quay được trong máy ảnh cho A Hạ, nhưng sóng trên núi quá kém, mười mấy phút trôi qua rồi mà mới tải có một phần trăm.
"Còn tiêu bản thì sao?" Tiểu Thất hỏi.
"Bỏ đi." Quý Nhất Nam nghĩ một lát, rồi đặt chiếc cuốc trong túi ra ngoài cùng.
Từ lúc gọi mọi người dậy đến khi bắt đầu rút khỏi nơi cắm trại, tổng cộng chỉ mất năm phút.
Quý Nhất Nam và Tiểu Thất mở đèn pin ở chế độ sáng yếu, dẫn mọi người đi xuyên qua rừng.
"Vẫn đi theo đường cũ à?" Tiểu Thất hơi ngập ngừng.
Ở Na Đạt có rất nhiều lối đi bộ khác nhau, nhưng từ chân núi lên đến vị trí họ dựng trại chỉ có một tuyến chính. Nếu quay về theo đường cũ, rất có thể bọn săn trộm sẽ đuổi kịp trước khi cảnh sát hoặc A Hạ tới nơi.
Hơn nữa trời còn chưa sáng, nhiệt độ trong rừng rất thấp, lại có thể có động vật hoang dã xuất hiện, cũng rất nguy hiểm.
"Không được, quay về đường cũ quá nguy hiểm." Quý Nhất Nam hít sâu một, "Chúng ta đi đường cũ hơn."
Cái gọi là "đường cũ hơn" thật ra cũng không cũ lắm, ít nhất sáu năm trước nó vẫn còn được dùng.
Con đường này sẽ băng qua một hồ nước, bên đường toàn là vách đá. Gần đây đi bộ đường dài trên núi bắt đầu trending, ngày càng nhiều người đến Na Đạt trải nghiệm, tuyến đường cũ không ai quản lý, lại tiềm ẩn nguy hiểm, vì thế chính quyền đã mở đường mới thay thế.
"Ở Shangri
-La mà cũng có săn trộm à?" Tống Lãng Bạch bị lôi ra khỏi túi ngủ, đầu đã tỉnh nhưng vẫn chưa kịp hiểu rõ tình hình hiện tại.
"Có, hơn nữa không ít đâu. Ở đây có nhiều loài động vật được bảo vệ cấp quốc gia. Trong viện nghiên cứu của bọn tôi có hẳn một bộ phận chuyên xử lý mấy vụ này." Tiểu Thất đáp.
Sóng trong rừng lúc có lúc không, Quý Nhất Nam vừa dẫn đường vừa thỉnh thoảng nhìn điện thoại, cố gắng gọi đi.
"Có chuyện gì sao?" Lý Bất Phàm hỏi, "Không phải đã báo cảnh sát rồi à?"
"Tôi muốn báo cho A Hạ biết là chúng ta đã đổi tuyến đường." Quý Nhất Nam thử thêm lần nữa, điện thoại vẫn không kết nối được.
"Đừng lo, đường trong núi phức tạp thế này, chắc bọn chúng cũng chưa tìm ra ngay đâu." Lý Bất Phàm nói.
"Đó là tình huống tốt nhất." Tiểu Thất thở dài. "Nhưng đừng quên, bọn chúng là dân săn trộm, phần lớn mang theo súng, lại còn rất rành khu vực này."
Nghe đến chữ súng, Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu lập tức rùng mình, bước nhanh hơn hẳn.
"Mẹ nó... Phiền thật," Tiểu Thất tắt điện thoại, cau mày. "Tuyết sắp rơi rồi."
Trước khi trời sáng là lúc lạnh nhất, gió rít không ngừng, không khí rét buốt.
Lúc đi lên núi, họ đã mất trọn một ngày. Giờ có chạy xuống cũng phải mất mấy tiếng, nếu có tuyết rơi chắc tình hình sẽ còn tệ hơn nhiều.
Quý Nhất Nam bình tĩnh suy nghĩ, nghiêng đầu xác nhận với Tiểu Thất: "Cậu còn nhớ trên đoạn đường này có trang trại nào không?"
"Chỗ này có khá nhiều trang trại, nhưng nếu là đoạn này... mùa này chắc đều bị bỏ không rồi." Tiểu Thất đáp.
Shangri
-La là vùng chăn nuôi theo độ cao, người ta thay đổi địa điểm chăn nuôi theo mùa, vì thế mọi người thường hay dựng nên những trang trại tạm thời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!