*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Hehe đang bị đét lai dí
---
Từ Bạch Mã Ương trở về, Lý Bất Phàm lại ngủ thêm một giấc.
Mấy ngày sau, y theo Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu chụp hình khắp nơi, hoàn toàn đắm chìm trong công việc.
Chỉ có đôi lúc yên tĩnh lại, y mới nhớ đến những lời Quý Nhất Nam đã nói, nhớ đến Tiểu Tháp.
"Tối mai tụi mình đi chụp sự kiện văn hóa nhé," Tống Lãng Bạch giơ điện thoại lướt qua trước mắt Lý Bất Phàm, "Vé tôi mua sẵn rồi, nay chúng ta đi dự tiệc thổ ty (*) nha, nghe đâu có nhiều tiết mục lắm, tôi mua hàng ghế đầu."
(*) Tiệc thổ ty (Zaya Shangri
-La) là một loại tiệc liên hoan dân tộc ở Vân Nam, kết hợp ăn uống với biểu diễn ca múa, có nguồn gốc từ lễ nghi của các thủ lĩnh thổ ty xưa.
"Được." Y liếc qua, thấy hắn mua ba vé, bèn nói: "Mua thêm một vé nữa."
Lý Bất Phàm:[Cảm ơn cậu lần trước đã đưa tôi đến bệnh viện lúc nửa đêm, tôi có nói là sẽ mời cậu một bữa]
Việc này tiếp nối việc khác, y vẫn chưa tìm được lúc thích hợp để mời anh.
Lý Bất Phàm: [Tối nay được không]
Quý Nhất Nam:[Được, tôi sẽ về sớm.]
Chiều tối, Lý Bất Phàm cùng Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu ngồi ở sảnh. Y nói còn chờ thêm một người nữa, Tống Lãng Bạch không vạch trần y, chỉ nhìn y cười mỉm chi.
"Chuyến đi Vân Nam lần này của cậu đáng giá thật, lúc về còn mang được cả một anh bồ." Tống Lãng Bạch trêu.
"Chắc gì." Lý Bất Phàm thản nhiên đáp.
Rất nhanh, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ, Lý Bất Phàm quay mặt sang, thấy xe của Quý Nhất Nam.
Anh xách theo thùng đựng mẫu vật và dụng cụ thu thập bước xuống chiếc xe việt dã, đi vào sảnh, nhìn thấy Lý Bất Phàm mới dừng lại.
"Tôi lên cất đồ đã."
"Tối nay có thể sẽ uống rượu, tối đừng lái xe nữa, tôi gọi tài xế đến đón." Lý Bất Phàm nói.
Tiệc thổ ty rất náo nhiệt. Trong một khoảng sân nhỏ có tường bao quanh, khách du lịch ngồi kín ba cái bàn dài.
Trên cổ Lý Bất Phàm còn vắt chiếc khăn Hada (*) mà chủ nhà tặng lúc y vào cửa, y gắp một đũa thịt tươi, nhúng vào nồi nước riêng trước mặt mình.
(*) Hada là từ tiếng lóng, có nghĩa là khăn gạc hoặc khăn lụa. Dải khăn được sử dụng có màu trắng. Với người Tây Tạng, màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết và tốt lành.
Khoảng đất trống rộng trước mặt đốt lửa trại, tàn lửa theo gió bay thành từng vòng, như những con thiêu thân vỗ cánh lấp lánh.
Tống Lãng Bạch ít động đũa, hắn thích chụp người, mỗi khi có tiết mục mới, hắn lại bấm máy liên tục.
Lý Bất Phàm chẳng hứng thú mấy với ca hát nhảy múa, suốt buổi gần như chỉ cúi đầu ăn.
Không biết từ lúc nào y đã uống hai ba ly rượu, đầu hơi lâng lâng.
"Cậu ổn không?" Quý Nhất Nam.
Trong sân nhỏ ồn ào, anh ghé sát lại, môi gần như chạm vào vành tai Lý Bất Phàm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!