Chương 24: Bấm số

Edit: Hehe đang bị đét lai dí

---

Đứng ở ngoài khá lâu, hai người đều thấy lạnh.

Trong phòng tối om, mở đèn pin lại sợ làm phiền mọi người ngủ. Thị lực ban đêm của Quý Nhất Nam tốt, anh nắm tay Lý Bất Phàm, nhẹ nhàng đưa y về giường.

Hai người rón rén leo lên giường, tiếng ngáy của Tiểu Liễu vẫn vang như sấm gầm.

Đa Cát đưa cho mấy cái chăn, nhưng cũng không dày, chẳng đủ ấm. Lý Bất Phàm sợ Quý Nhất Nam bị lạnh nên nằm dịch lại gần anh ngủ.

"Tôi không hiểu..." sao Tiểu Liễu ngáy ghê dữ vậy.

Lý Bất Phàm định thì thầm nói chuyện với Quý Nhất Nam, nhưng y vừa hé miệng, anh đã cúi thấp mặt xuống, kề sát bên y.

Hai chóp mũi chạm vào nhau, không biết qua mấy giây, Quý Nhất Nam mới lặng lẽ tiến lại, chậm rãi, nhẹ nhàng cắn lên môi Lý Bất Phàm.

Bốn cánh môi khi tách ra khẽ tạo tiếng nước, Quý Nhất Nam hạ giọng bảo y: "Lại gần thêm chút nữa đi."

Đợi Lý Bất Phàm nằm yên vị bên cạnh mình, anh đưa tay, áp lòng bàn tay ấm áp lên vành tai y.

Tiếng ngáy ầm trời yếu đi hẳn, Lý Bất Phàm nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ vì mới kể cho Quý Nhất Nam nghe về giấc mơ của mình, đêm đó Lý Bất Phàm lại mơ thấy mình ngồi bên cửa sổ gọi điện thoại.

Lần này khung cảnh rõ hơn nhiều, y nghe ngoài cửa sổ có tiếng mưa. Hóa ra y đang ở sân bay, điện thoại đặt trên chiếc bàn nhỏ, y bấm số điện thoại một lần, rồi lại lập tức ngắt máy.

Đến lần bấm số thứ ba, y mới bắt đầu chờ.

Điện thoại reo lên chưa đến ba mươi giây, Lý Bất Phàm lại cúp.

Y như chuẩn bị sẵn lời để nói, nhưng lại như không thật sự muốn nói, cứ liên tục ngắt máy.

Đến lần bấm số thứ tư, Lý Bất Phàm tỉnh dậy.

Toàn thân y hơi run rẩy, sau lưng nhanh chóng có một bàn tay áp xuống,

Bàn tay ấy chậm rãi trấn an y, Lý Bất Phàm mở mắt ra, nghe thấy Quý Nhất Nam hỏi: "Sao thế?"

Lý Bất Phàm thở ra, nói: "Chỉ là mơ thôi."

Những giấc mơ này khiến y cả buổi sáng cứ mơ màng.

Y nhận ra được rằng mình bài xích cuộc gọi này, nhưng lại không biết vì sao.

Buổi sáng mưa đã tạnh hẳn, thậm chí còn có nắng lên.

Ăn sáng xong, mọi người cùng ngồi ngoài sân giúp ông bà phơi đám nấm hái được hôm qua.

"Bà ơi," Quý Nhất Nam cầm hai cây nấm nâu nhạt cho bà cụ coi, "Có phải bà nhầm không ạ, cái này không phải nấm mồng gà đâu, loại nấm này có độc đấy ạ."

Bà cụ mắt kém, phải lại gần Quý Nhất Nam, nhìn kỹ.

"Đúng rồi... mắt bà mờ quá, nhìn nhầm mất."

Quý Nhất Nam bèn kiểm tra hết chỗ nấm họ hái, trừ hai cây anh vừa phát hiện, còn lại đều có thể ăn được.

Sân nhỏ tuy lát xi măng, nhưng đã lâu ngày nên mặt đất cũng nứt nẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!