Chương 23: Nơi này của cậu cất giấu một ngôi sao

Edit: Upehehe

---

Lý Bất Phàm lại linh cảm được điều gì đó, khẽ cười nói: "Ý cậu là gì?"

Y cố tình quay người lại, ngẩng mặt nhìn Quý Nhất Nam: "Cậu đang ghen."

Quý Nhất Nam khoanh tay, cụp mắt xuống: "Khó nói."

"Có khi người ta ngay cả... đồng... tính... luyến ái cũng chưa từng nghe qua đâu," Lý Bất Phàm đưa ngón tay đang kẹp điếu thuốc huých nhẹ eo Quý Nhất Nam, "Được rồi, đừng nghĩ nữa, không thể đâu. Đa Cát cũng nói rồi, vì cậu ấy thấy tôi trông quen mặt thôi."

"Ngày nào cậu ấy cũng tiếp bao nhiêu khách, không lẽ ai cũng trông quen mặt?" Quý Nhất Nam nói, "Tôi thấy..."

Đang nói tới đây, lại tự thấy mình thật sự quá trẻ con, khó mở miệng nói tiếp.

Dù sao cũng đã nói nửa chừng thì vẫn phải tìm gì đó lấp vào.

Nhưng khổ nỗi Quý Nhất Nam không phải kiểu người miệng lưỡi, không nghĩ ra được cái cớ khác, đành im miệng luôn.

"Thấy gì? Cậu nói đi." Lý Bất Phàm lại rít một hơi thuốc.

Quý Nhất Nam không hiểu, ánh đèn tối thế này, cớ sao mắt Lý Bất Phàm vẫn sáng đến thế.

Ánh mắt anh đăm đăm, mím nhẹ môi, cầm lấy điếu thuốc trong tay Lý Bất Phàm, nói: "Tôi thấy cậu ấy chỉ là thấy cậu đẹp quá, nên mới nhìn cậu... không rời mắt."

Không biết đang nói người khác hay nói chính mình, Quý Nhất Nam đưa điếu thuốc lên môi, buộc mình dời tầm mắt đi.

Vẻ mặt lúng túng của anh ngược lại trông rất đáng yêu. Lý Bất Phàm nhỏ giọng nói: "Cũng không biết là ai thấy tôi đẹp, nhìn tôi không rời mắt."

"Là tôi." Lần nay Quý Nhất Nam lại thừa nhận rất thản nhiên.

Anh thẳng thắn như vậy, Lý Bất Phàm lại không nói gì nữa, như thể nghĩ đến chuyện khác. Y lấy lại điếu thuốc trong tay anh, cùng anh nhìn về phía xa.

Giữa màn đêm vô tận bỗng xuất hiện vài đốm trắng lập lòe. Lý Bất Phàm nhìn kỹ, hóa ra là mấy con cừu nhỏ đứng ngoài sân nhỏ trên triền núi.

"Quý Nhất Nam ơi," Lý Bất Phàm hạ giọng thật khẽ, "Cậu nhìn kìa, là cừu phải không?"

"Phải" Quý Nhất Nam trả lời rất nhanh.

"Cậu biết cách gọi chúng lại không?" Anh lại hỏi.

Lý Bất Phàm không nhịn được bật cười, "Cậu biết à? Thế cậu gọi thử xem."

"Chỉ cần học tiếng cừu kêu là được, cậu thử xem." Quý Nhất Nam nhìn y.

"Cậu cố tình chọc tôi à?" Lý Bất Phàm nửa tin nửa ngờ.

"Sao có thể," Quý Nhất Nam làm mẫu, "Be—"

Giọng anh rất thấp, âm thanh phát ra không lớn, nhưng mấy con cừu giống như lập tức nghe thấy, đồng loạt quay đầu lại, mặt biến sắc.

"Có vẻ có tác dụng thật," Lý Bất Phàm để điếu thuốc ra xa, học theo Quý Nhất Nam, "Be—"

Nhưng anh vừa cất giọng, cừu lại không thèm phản ứng.

"Sao thế?" Lý Bất Phàm ngạc nhiên.

"Giọng phải thấp hơn chút nữa, cậu thử lại xem," Quý Nhất Nam đặt tay lên bả vai y, nghiêng mặt sang, ngón cái khẽ ấn vào yết hầu y, "Thử lại đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!