Chương 22: Hình như trước đây tôi từng gặp anh rồi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

Thời tiết ngày tiếp theo đẹp bất ngờ, rửa mặt xong, Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam cùng xuống lầu ăn sáng.

Thời gian còn sớm, trong sảnh chỉ có Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đang ngồi.

Nghe tiếng bước chân, Tống Lãng Bạch quay đầu lại, tay vừa nhấc lên một nửa thì khựng lại giữa không trung.

"Làm gì đấy?" Lý Bất Phàm đi tới, gạt tay Tống Lãng Bạch xuống.

Tiễu Liễu vẫn đang cầm đũa gắp bún, quên cả phản ứng, nhìn chằm chằm vào Quý Nhất Nam phía sau Lý Bất Phàm.

"Bộ chưa từng gặp hay gì?" Lý Bất Phàm quay sang bà chủ nói, "Cho chúng tôi hai tô bún gạo, một tô không bỏ rau mùi."

"Hôm qua đến đây muộn nên chưa kịp đi." Quý Nhất Nam giải thích, rút hai đôi đũa từ ống đũa ra, dùng khăn giấy lau khô.

Mấy ngày nay họ dùng máy bay không người lái để chụp ảnh, thiết bị mang theo vừa nhiều lại vừa nặng, Quý Nhất Nam thực sự đã giúp đỡ họ rất nhiều.

Lý Bất Phàm ngồi trên vách núi điều khiển máy bay không người lái, vì chưa tìm được góc chụp thích hợp nên y quay video, cố gắng ghi hình hết các khu vực.

Khi máy bay quay về, Quý Nhất Nam đang nói chuyện với Tống Lãng Bạch.

Tống Lãng Bạch chỉ vào một cây nấm trên vách núi, hỏi Quý Nhất Nam đây là loại gì.

"Nấm mối, thịt nấm màu trắng sữa, có thể ăn được."

Máy bay không người lái lơ lửng trên đầu họ, cuốn theo một luồng gió.

Quý Nhất Nam ngẩng đầu lên, Lý Bất Phàm thấy gương mặt anh trong khung hình, điều khiển máy bay bay đi.

Thời tiết chợt quang đãng, họ điều chỉnh kế hoạch quay chụp, tiến sâu hơn vào hẻm núi.

Quý Nhất Nam gần như trở thành người dẫn đường, anh rất quen với khu vực này, có thể trực tiếp dẫn mọi người đi.

Chạng vạng hôm sau, họ rời hẻm núi muộn hơn so với dự định vì bức ảnh Tống Lãng Bạch chụp ở chỗ thác nước rất đẹp, Lý Bất Phàm bèn nói chờ y.

Khi chuẩn bị rời đi, hẻm núi bắt đầu đổ mưa.

Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu đều than vãn thời tiết xấu quá, may mà Quý Nhất Nam đã báo trước trời có thể sẽ mưa nên trong balo có sẵn áo mưa.

Cả nhóm trốn vào một hang động ven núi, Quý Nhất Nam gom cỏ khô và lá rụng trong hang, dùng bật lửa châm lên.

Lý Bất Phàm không nhìn mưa ngoài cửa hang nữa, y đi tới ngồi cạnh Quý Nhất Nam, hỏi anh khi nào mưa ngớt.

Quý Nhất Nam giơ tay nhìn đồng hồ, nói: "Chắc khoảng hai tiếng rưỡi nữa."

"Sao cậu biết thế?" Tống Lãng Bạch kinh ngạc hỏi.

"Lượng mây, độ ẩm đều có ảnh hưởng tới thực vật, nên ngày nào tôi cũng xem báo cáo thời tiết rất chi tiết." Quý Nhất Nam đoán được Tống Lãng Bạch đang nghĩ gì, "Nếu chỉ dựa vào tôi thì cùng lắm chỉ đoán được mưa trong thời gian ngắn thôi."

"Vậy cũng lợi hại rồi..." Tiểu Liễu cảm thán.

Nhưng hai tiếng rưỡi đối với họ lúc này vẫn là quá dài. Trời đã tối, đợi mưa tạnh hẳn thì núi đã chìm vào màn đêm, đến lúc đó đường về sẽ rất khó đi.

Còn đang suy nghĩ cách, ngoài cửa hang đột nhiệt vang lên tiếng động, hai giọng nói già nua đồng thanh vang lên, nói thứ tiếng địa phương bọn họ không hiểu lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!