Chương 2: Chảy máu mũi

Edit: Upehehe

---

Lý Bất Phàm và Tống Lãng Bạch đến tầng mình trước.

Ra đến hành làng, y hơi thất thần, ngay cả Tống Lãng Bạch đang nói gì cũng không để ý.

Quẹt thẻ mở cửa phòng, Tống Lãng Bạch vẩy vẩy tay trước mặt Lý Bất Phàm, y mới chớp mắt, hỏi hắn có chuyện gì.

"Vừa rồi tôi mới nói là cậu dính mưa rồi, đi tắm trước đi," Tống Lãng Bạch nhún vai, không bước vào theo y, "Tôi sang phòng bên lấy máy ảnh."

"Ừ." Lý Bất Phàm gật đầu.

Cửa vừa khép được một nữa, y bỗng dừng lại, gọi Tống Lãng Bạch đã đi được mấy bước lại: "Sao cậu không nói cho tôi biết Quý Nhất Nam đẹp trai thế nhỉ?"

Tống Lãng Bạch bật cười, nói y đúng là cái đồ u mê sắc đẹp hết thuốc chữa.

Phòng tắm sáng sủa sạch sẽ, không có chút dấu vết nào của việc mới sửa chữa.

Lý Bất Phàm mở nước nóng, đưa tay vuốt mái tóc.

Nghĩ lại lúc nãy, y cảm thấy sự do dự của mình cũng có lý.

Một, bởi vì vẻ ngoài của Quý Nhất Nam thực sự rất hợp gu y.

Hai, đây là người đầu tiên sau một khoảng thời gian rất lâu rồi khiến Lý Bất Phàm có cảm giác quen thuộc.

Trước năm mười tám tuổi, Lý Bất Phàm chỉ là một người bình thường.

Thành tích học tập của y chẳng mấy nổi bật, có lẽ chỉ hơn ở chỗ có chút năng khiếu hội họa.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, y sang nước ngoài học mỹ thuật ở một học viện nghệ thuật.

Sau khi hoàn tất việc học theo đúng lộ trình, y bắt đầu làm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Có lẽ y đam mê các môn thể thao mạo hiểm, trượt tuyết, lướt sóng, lặn biển, nhảy dù, leo núi tuyết, wingsuit flying (*)... Môn nào y cũng từng thử qua.

(*) Wingsuit hay còn gọi là bay lượn với bộ đồ cánh dơi.

Ba mẹ y từng sỡ hữu một công ty niêm yết, nhưng quan hệ giữa bọn họ rất tệ, chỉ vì lợi ích mà không ly hôn. Sau khi công ty phá sản, họ liền dứt khoát đường ai nấy đi.

Từ nhỏ đến lớn, hẳn là y đã không thân thiết với ba mẹ, sau khi trưởng thành thì đã hoàn toàn tách khỏi gia đình.

Năm nay Lý Bất Phàm hai mươi chín tuổi, có tiền sử bị rối loạn lưỡng cực mười năm. Mà chỉ mới trong năm nay, bệnh tình mới bất ngờ được kiểm soát.

Y chưa từng yêu đương, dường như ngay cả mập mờ cũng chưa từng.

Những điều trên có lẽ là toàn bộ cuộc đời y cho đến hiện tại.

Sở dĩ phải dùng những từ như "hẳn là", "có lẽ", "dường như"... vì ngay cả bản thân y cũng không dám chắc những điều này có thật hay không.

Y không giống người bình thường. Nói đúng hơn, Lý Bất Phàm là một bệnh nhân, thậm chí có thể nói, là một người tàn tật.

—y bị mất trí nhớ.

Y phát hiện chuyện này chỉ một tuần trước khi đến Shangri

-La.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!