Chương 18: Lần sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

"Anh Nhất?" Lý Bất Phàm ngạc nhiên nhưng vẫn cười tươi rói, có lẽ vui mừng nhiều hơn, "Sao cậu lại ở đây thế?"

Thấy bạn của Lý Bất Phàm đến, mấy người đang vây quanh cậu liền lần lượt chào hỏi rồi nhanh chóng rời đi.

Lý Bất Phàm đi tới trước mặt Quý Nhất Nam, trước tiên giải thích một lượt vì sao mình lại đột nhiên xuất hiện ở đây. Quý Nhất Nam không nghe lọt lời nào của cậu, anh chỉ nhìn khuôn mặt của Lý Bất Phàm, nhớ lại những cảm xúc thôi thúc mình suốt dọc đường.

"Tôi cũng tỉnh dậy lúc nửa đêm, thấy cậu không ở đó, lại không có việc gì làm nên tôi tới đây xem sao." Quý Nhất Nam nói.

"Vậy chúng ta đi trượt tuyết nhé. Ban đầu họ nói muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới đi, nhưng giờ cậu đến rồi, tôi sẽ đi cùng cậu." Lý Bất Phàm ghé sát vào, khẽ nói bên tai Quý Nhất Nam, "Sắp đến lúc khu trượt tuyết bắn pháo hoa rồi, bây giờ chúng ta đi là vừa đẹp luôn."

Quý Nhất Nam đưa tay chạm vào mái tóc lạnh buốt của cậu, cúi đầu hỏi cậu: "Lạnh không?"

"Tôi không sao," Lý Bất Phàm nói, "Ở bên ngoài lâu nên quần áo với tóc lạnh vậy đó, nhưng tôi vẫn luôn vận động, người tôi ấm lắm. Không tin thì cậu sờ tay tôi xem nè."

Nhưng trước khi Quý Nhất Nam kịp sờ vào tay cậu, cậu đã dùng hai tay mình bao trọn lấy bàn tay anh.

Quả như lời Lý Bất Phàm nói, tay cậu thật sự rất ấm áp.

Lý Bất Phàm thích vận động ngoài trời, nhưng vì Lý Phương Tri quản nghiêm nên hiếm khi được đi xa.

Hai người họ đứng trên con dốc không cao lắm, từ từ trượt xuống, như đang đi dạo.

"Tôi chưa từng tới Vân Nam bao giờ," Lý Bất Phàm nói, "Lúc này leo núi với họ, ai cũng bảo Vân Nam đẹp lắm, chỉ cần đi đúng mùa, khắp nơi đều là hoa Cách Tang."

Rồi cậu như chợt nảy ra một ý tưởng: "Kiếp sau ước gì tôi được làm một bông hoa nở trên núi cao, mỗi ngày thức dậy có thể nhìn thấy bầu trời rộng lớn, mặt đất, có lẽ còn có dòng sông xanh biếc và cả dãy núi tuyết xa xăm nữa."

Lời của Lý Bất Phàm tan theo làn gió. Cậu giơ tay lên, như muốn ôm lấy gió. Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang dội vọng lên không trung, pháo hoa rực rỡ bắn dọc theo đường trượt, thắp sáng nửa bầu trời đêm. Lý Bất Phàm mừng rỡ ngước mặt lên, chân chậm lại đôi chút, cuối cùng dừng hẳn lại. Cậu cùng Quý Nhất Nam ôm ván trượt chạy lên ngọn núi nhỏ bên cạnh.

Cậu thở hổn hển, đôi mắt ngập tràn ánh sáng của pháo hoa, nhưng dường như vẫn chưa đủ, "Tôi đã nói... là sẽ rất đẹp mà."

"Lần sau," Lý Bất Phàm nhìn Quý Nhất Nam bằng ánh mắt vô cùng kiên định, "Lần sau tôi nhất định sẽ gọi cậu dậy, dù cậu có buồn ngủ cũng phải đi với tôi, không được từ chối."

Có lẽ Lý Bất Phàm cũng không hề biết "lần sau" trong lời mình nói lúc này là một lời hứa hẹn quý giá đến nhường nào.

Tuyết trắng và bầu trời đêm chia ranh giới rõ rệt, còn họ đứng trên vạch ranh giới ấy, như thể đang chào đón một cuộc hạ cánh huy hoàng.

Lý Bất Phàm nhìn bầu trời, Quý Nhất Nam nhìn cậu, vô thức dùng đầu ngón tay chạm nhẹ mu bàn tay cậu. Lý Bất Phàm ngỡ ngàng nửa giây, cũng không né tránh, cứ thế để anh nắm lấy.

Quý Nhất Nam dời mắt đi, ngón tay vẫn còn run nhẹ. Lý Bất Phàm đã ở bên anh rất lâu, lâu đến mức Quý Nhất Nam không cần nghĩ về khoảnh khắc anh nhận ra mình thích cậu, nhưng lại chắc chắn về kết quả này.

Anh vẫn nghĩ về cái "lần sau" trong lời Lý Bất Phàm, nhất thời bỏ qua sự bất thường lúc thì mệt mỏi buồn ngủ, lúc lại tràn đầy sức sống của cậu, cũng không hỏi vì sao Lý Bất Phàm không ngủ được.

Anh chỉ âm thầm hạ quyết tâm sẽ trở thành một người dũng cảm hơn. Nếu có thể học ở Wellington, anh muốn hỏi Lý Bất Phàm có bằng lòng ở bên mình không. Có lẽ cách bọn họ ở bên nhau thực chất sẽ không thay đổi, nhưng khi đối diện với những điều muốn làm cùng Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam sẽ không còn cảm thấy bản thân tham lam hay đê tiện.

Anh bắt đầu điên cuồng tính toán khả năng Lý Bất Phàm nói "Tôi đồng ý". Hoặc nếu "Tôi đồng ý" nghe quá trang trọng, câu trả lời của Lý Bất Phàm có lẽ là "Được thôi", rất ngắn gọn, cũng thật thân mật.

Đêm đó pháo hóa bắn rực rỡ ở khu trượt tuyết, nhưng Quý Nhất Nam lại chỉ nhớ kỹ đúng một giây.

Lý Bất Phàm quay đầu lại trong ánh lửa, nói với anh "lần sau".Trước cái Tết Nguyên đán cuối cùng trước khi tốt nghiệp cấp ba, Lý Bất Phàm nhận được thư mời nhập học đại học.

Lý Phương Tri và Vạn Mân hiếm có khi khen ngợi cậu, muốn tổ chức ăn mừng cho cậu. Lý Bất Phàm từ chối nhiều lần nhưng thất bại, vì thế bèn mời Quý Nhất Nam, Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh đến.

Ăn trưa xong, Từ Kỳ Niên có việc, ba người còn lại đi xem phim trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!