Edit: Upehehe
---
Tiếng sấm xé toạc khe núi, Lý Bất Phàm đứng gần như sát mép vách đá.
"Anh cẩn thận đấy!" A Hạ nói lớn.
Mọi người cùng giơ đèn pin chiếu sáng cho Quý Nhất Nam.
Khi đi xuống chừng ba mét, Quý Nhất Nam ngẩng đầu lên hỏi: "Ở đây có một cái hang nhỏ, để tôi vào xem thử."
Dây thừng đủ dài, bóng dáng anh rất nhanh đã biến mất trong lùm cây.
Vài giây sau, bộ đàm trong tay A Hạ vang lên, là giọng của Quý Nhất Nam: "Chỗ này không lớn lắm, chỉ đủ chỗ cho một người ngồi. Bên trong có một cái balo, tôi chụp vài tấm hình rồi lên."
Lý Bất Phàm ngồi xổm ở mép vách núi, cầm lấy bộ đàm: "Cậu cẩn thận một chút, trước hết xem trong hang có động vật hay thực vật gì nguy hiểm không."
"Biết rồi." Quý Nhất Nam đáp.
Anh ở trong hang khoảng mười phút, rồi báo bộ đàm sẽ lên ngay.
Trong bóng tối rậm rạp sâu hút, những tán cây khẽ đung đưa, Quý Nhất Nam đeo chiếc balo vừa tìm được, kéo căng dây thừng, bám vào vách đá mà leo lên.
Sau khi đôi boots ngắn đạp chắc vào bậc cuối cùng, Quý Nhất Nam nắm lấy cánh tay Lý Bất Phàm.
Nước mưa loang lổ trên gương mặt Quý Nhất Nam, áo mưa lại ướt đẫm trơn tuột, y phải tốn nhiều sức lắm mới giữ được anh.
Phía sau là ánh đèn pin chập chờn hỗn loạn, trong một thoáng, Lý Bất Phàm như thấy trước mặt không chỉ có mỗi Quý Nhất Nam, mà còn rất nhiều gương mặt y không nhớ được... Dường như y đã làm từng lặp lại động tác này vô số lần, nắm chặt một người ở vách núi rồi kéo họ lên.
Cả người y vẫn đang dùng sức trong vô thức, dòng nước mưa từ Lý Bất Phàm cũng chảy xuống người Quý Nhất Nam. Anh bước mạnh một bước lên mặt đất, đặt tay lên vai y, nhíu mày hỏi: "Cậu sao vậy? Không sao chứ?"
Lý Bất Phàm giật mình lấy lại tinh thần, mím môi nói: "Không sao."
Chó săn lao đến như bay, vây quanh chiếc balo Quý Nhất Nam mang về, sủa ầm ĩ.
"Tôi nghĩ có thể là của Tiểu Tháp, nhưng bên dưới tối quá, tôi nhìn không rõ." Quý Nhất Nam tháo balo xuống.
Phòng cho đồ đạc bên trong không bị mưa ướt, Lý Bất Phàm bung ô che.
A Hạ và Quý Nhất Nam bắt đầu kiểm tra bên trong balo. Vật dụng chỉ có vài món đơn giản, một cuốn sổ tay, vài cây bút và một cuốn sách về hệ sinh thái Vân Nam.
Trong một khắc, Lý Bất Phàm không rõ là trong lòng mình đang mong chờ điều gì. Y không biết có nên hy vọng chiếc balo này thật sự là của Tiểu Tháp hay không.
Nhưng kết quả đến rất nhanh khi Quý Nhất Nam mở trang đầu tiên của cuốn sổ.
"Là của Tiểu Tháp, báo cho trại đến đây điều tra ngay!" A Hạ hô to.
Đoạn đường này có thể đi xe máy, nhưng trong đêm mưa lớn, đất đai lầy lội, lái xe không an toàn.
Đội cứu hộ chọn cách đi bộ, cảnh sát và lính cứu hỏa tới đầu tiên, nhanh chóng phong tỏa toàn khu vực.
"Chúng tôi đã mời vài chuyên gia khí tượng thủy văn. Nếu Tiểu Tháp rơi xuống vách núi, gần đây còn có một con sông. Mấy ngày nay trên núi tuyết ở thượng nguồn vẫn còn tuyết rơi, đoạn này lúc nắng lúc mưa, chúng tôi cần phán đoán vị trí có khả năng cậu ấy sẽ bị cuốn đến." Một cảnh sát vỗ vai A Hạ, "Những ngày này vất vả cho các cậu rồi. Từ giờ việc do chúng tôi tiếp nhận.
Các cậu cứ về nghỉ trước, có cần chúng tôi cho người đưa không?"
A Hạ khoát tay, nói: "Chúng tôi tự xuống núi được."
Áo mưa của Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đã rách từ lâu, mưa xối xả khiến toàn thân họ ướt sũng. Y dứt khoát cầm ô đi bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!