Edit: Upehehe
---
"Các em nói thử xem, nửa đêm không ngủ ngáy mà lại chạy ra ngoài trường làm cái gì?" Thầy chủ nhiệm giận dữ quát, "Đã leo tường cũng leo không xong, còn làm rần rần náo động cho cả trường biết mới được hả?"
Trong phòng giáo viên, Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đứng cạnh nhau.
Những thầy cô khác đều ngồi ở chỗ mình cố nhịn cười, thậm chí còn chẳng buồn liếc sang.
"Thưa thầy, bức tường đó bao nhiêu tiền, em đền ạ." Quý Nhất Nam nói.
"Bây giờ quan trọng là tiền hả? Thứ hai tuần sau, hai em chọn một người lên đọc kiểm điểm đi," Thầy chủ nhiệm liếc Lý Bất Phàm, "Còn em nữa, tóc với tai thầy nói bao nhiêu lần rồi, cắt ngắn bớt đi."
Ông tùy tiện giơ một lóng tay, "Độ dài tóc hai đứa cộng lại không được quá một lóng tay."
Lý Phương Tri và Vạn Mân đi công tác, trong nhà Lý Bất Phàm không có ai, buổi tối cậu lại sang nhà Quý Nhất Nam.
Tống Ninh tăng ca, gọi điện bảo Quý Nhất Nam sáng sớm hôm sau mới về được.
Tắm rửa xong, Lý Bất Phàm chỉ mặc chiếc quần thể thao dài, cầm chiếc tông đơ đứng trước gương, nghĩ xem nên tự cắt tóc thế nào đây.
"Cậu muốn cắt ngắn thật à?" Quý Nhất Nam mặc đồ ngủ bước vào, nhìn Lý Bất Phàm trong gương, đưa tay khẽ vén tóc cậu.
"Ừ, thầy nhắc mấy lần rồi, tuần sau còn phải lên bục đọc kiểm điểm nữa, sao mà tôi dám không nghe?" Lý Bất Phàm nói.
"Nhưng tôi thấy tóc cậu bây giờ rất đẹp mà," Quý Nhất Nam cụp mắt, "Cũng đâu có dài lắm đâu."
Chưa đến mức che mắt mà.
Quý Nhất Nam cầm tông đơ trong tay Lý Bất Phàm, nhìn hướng lưỡi dao rồi như hạ quyết tâm.
So với Lý Bất Phàm, tóc Quý Nhất Nam vốn không dài lắm, kiểu tóc chuẩn mực đến mức có thể làm mẫu trong sách quy định kiểu tóc học sinh, nhưng hôm nay anh định sẽ phá bỏ sự chuẩn mực này.
Tiếng tông đơ ong ong vang lên, Lý Bất Phàm chưa kịp cản thì tóc bên thái dương Quý Nhất Nam đã rơi lả tả, chất thành từng mảng trên bồn rửa mặt.
"Không phải tôi mới là người cần phải cắt tóc à?" Lý Bất Phàm ngơ ngác.
"Thầy đã nói rồi, tóc hai đứa cộng lại không quá một lóng tay là được," Bởi vì phải ngước lên nhìn tóc, Quý Nhất Nam nhướng mày, lại đẩy thêm một đường bên kia đầu, "Vậy thì tôi cắt ngắn hơn."
"Cậu giỏi toán thật đấy, tuần sau mà gặp thầy chắc thầy tức chết luôn." Lý Bất Phàm cười, nghiêng người tháo cúc áo ngủ cho Quý Nhất Nam. Tay Quý Nhất Nam vẫn không ngừng động tác, người cũng hơi nghiêng về phía cậu.
Mở hai chiếc cúc ra, lồng ngực Quý Nhất Nam còn vương vài giọt nước, hơi nóng và mùi sữa tắm thanh mát len vào mũi Lý Bất Phàm.
"Tôi học giỏi lắm, sao thầy nỡ mắng tôi được." Quý Nhất Nam bình thản nói, cũng không có ý tự mãn.
Chỉ là khi anh nói chuyện, yết hầu và lồng ngực khẽ rung, Lý Bất Phàm ở ngay sát bên, tay vẫn còn đặt trên người anh, cảm nhận hết tất cả dao động.
"Tay." Lý Bất Phàm nhắc, Quý Nhất Nam liền ngừng tay, cởi áo ngủ đưa cậu.
Như vậy tiện hơn nhiều, một tay anh đè tóc xuống, tay kia cầm tông đơ cắt. Vì không quen nên toàn thân đều như đang dùng sức, cơ bắp trên vai hơi nổi lên, vụn tóc rơi đầy cổ.
"Hay là để tôi cắt cho cậu, làm cho cậu một kiểu thật ngầu luôn." Lý Bất Phàm hứng khởi đề nghị.
Tuy rằng Quý Nhất Nam có chút nghi ngờ, nhưng dù sao anh cũng không từ chối Lý Bất Phàm được, đành đưa tông đơ cho cậu.
Vì cao hơn Lý Bất Phàm nên Quý Nhất Nam buộc phải ngồi xuống, ngoan ngoãn cúi đầu cho cậu cắt.
Tiếng tông đơ vẫn ong ong như cũ, mỗi lần Lý Bất Phàm cắt là cậu lại gọi Quý Nhất Nam ngẩng lên. Tóc rơi từng mảng, là những sợi tóc Quý Nhất Nam nuôi dài trong mấy tuần. Lần gần nhất anh cắt tóc là vào một buổi chiều cuối tuần sau khi tan học. Lúc đó Lý Bất Phàm đi "học tiếng anh", chỉ còn anh một mình đạp xe về nhà. Khi đạp ngang qua tiệm cắt tóc vắng khách, anh liền dừng lại đỗ xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!